sự tích chim đa đa

Giá Sách Sự tích chim cuốc Loại sách: Văn học việt nam - Truyện, thơ dân gian / Số trang: 23 / Kích cỡ: Với Đa Dạng Nhiều Mẫu Mã Như Cá Heo, Chim Cánh Cụt, Cá Chép, Con 199A Đường Tx52, Phường Thạnh Xuân, Quận 12, Tp Hcm. Gọi điện. BẢO SƠN. 0356 364 023. Thỏa thuận. Mới 49 Tác phẩm. Bạc Màu Áo Bay. Bên Dòng Potomac. Bên Kia Biên Giới. Cali Ngày Em Về. Cánh Chim Cuối Trời. Chỉ Một Lần. Chúc Thư Tình Yêu. Chuyện Tình Tô và Chén. Một lần lũ lụt, cánh đồng làng Vòng chìm trong biển nước. Vì thương tiếc những bông lúa nếp non bị ngập úng trong nước lũ nên Cốm - người con gái chăm chỉ của làng đã tìm cách tận dụng, chế biến chúng thành một món ăn. Không ngờ món ăn đó đã gây thương nhớ cho người Tướng quân hộ đê làng năm ấy Suy thoái đa dạng sinh học có ảnh hưởng nghiêm ttọng đến sự tồn tại của tất cả các hệ sinh thái trên trái đất. 2. Hiện trạng đa dạng sinh học ở Việt Nam - Đa dạng hệ sinh thái và sự suy thoái cùa các hệ sinh thái tự nhiên Các kiểu hệ sinh thái ở Việt Nam rất đa dạng, ở những vùng địa lí không lớn cũng có nhiều kiểu hệ sinh thái. 11/9/22. #20. Jimmyhoffa: Hôm qua ra Hồ Tây lượn lờ, vô tình gặp admin @ManhThuong m, sau 1 đêm sóng gió t đã có cái tích như người thành đạt. Vì cái danh vọng hảo huyền mà ng ta sẳn sàng làm những ch kinh thiên động địa, đẩy bạn bè lên bản phong thần, mang cho mình cái ô danh lirik lagu berkibarlah bendera negeriku dan not angka. Lúc thằng Đa Đa lên bảy tuổi thì mẹ nó qua đời. Còn lại một cha một con không ai sớm hôm săn sóc cho đứa trẻ, người tiều phu phải ngày ngày vào rừng đốn củi mãi tối mịt mới về, sự mệt mỏi làm cho gã không đủ sức để săn sóc nuôi dưỡng con thơ Đã lâu rồi, ở dựa mé rừng thưa có đôi vợ chồng người tiều phu ăn ở với nhau hai mươi năm rồi mà không có đứa con để vui cửa vui nhà. Một hôm vợ chồng bàn với nhau nên đến ngôi chùa ở gần triền núi ăn chay niệm Phật để cầu con. Quả nhiên đi cầu tự trở về được ít lâu, vợ người tiều phu có thai, sinh được một con trai, đặt tên con là Đa Đa. Lúc thằng Đa Đa lên bảy tuổi thì mẹ nó qua đời. Còn lại một cha một con không ai sớm hôm săn sóc cho đứa trẻ, người tiều phu phải ngày ngày vào rừng đốn củi mãi tối mịt mới về, sự mệt mỏi làm cho gã không đủ sức để săn sóc nuôi dưỡng con thơ. Sau nhiều lần cân nhắc gã tiều phu không còn biết làm cách nào hơn là cưới thêm một người vợ kế. Người đàn bà này không được hiền lương như mẹ ruột của Đa Đa. Ngoài roi vọt, tiếng bấc tiếng chì, chị ta còn bắt Đa Đa phải lặn lội trong cánh đồng lầy chăn đuổi bầy vịt của chị ta. Đã vậy đến bữa, chị ta chỉ cho Đa Đa ăn cơm thừa canh cặn đói no mặc kệ. Vì vậy tối đến thấy cha về thằng Đa Đa thường thút thít khóc kể với cha về nỗi dì ghẻ hành hạ chăn vịt, đòn bộng lại còn cho ăn đói. Nghe vậy, người dì ghẻ càng ghét cay ghét đắng thằng Đa Đa nặng lời nhiếc mắng, đánh đập tàn nhẫn rồi để chồng tin, đợi lúc gần tối chị xúc một chén cát, lấy cơm trắng trải lên trên cho thằng Đa Đa bảo ăn. Thằng Đa Đa không dám cãi lời dì ghẻ, lại nghĩ tủi thân, hồi nào còn mẹ được ăn uống đầy đủ, nâng niu, săn sóc nay thì cực khổ, cơm lại trộn cát bảo ăn, làm sao ăn được. Nó cứ cầm chén cơm mà khóc cho tới lúc cha nó xách rựa về nhà. Phần mệt nhọc, lại nghe tiếng dì ghẻ chanh chua mắng nhiếc Đó, ông xem thằng Đa Đa hành hạ tôi đến bực nào, cơm đã dâng tận tay mà nó không chịu ăn, ngồi khóc rấm ra rấm rứt, có khi ma trù ma ẻo thì còn làm ăn gì được. Gã tiêu phu nóng tính, nghe vậy đã bực mình rồi, lại thấy chén cơm trong tay Đa Đa là cơm trắng ngon lành tại sao không ăn mà ngồi khóc. Nổi khí xung thiên, gã vớ lấy khúc củi đánh thằng Đa Đa, chẳng dè trúng nhầm đầu, đứa bé ngã ra chết. Chén cơm trắng đổ tứ tung bày ra những vữa cát. Bấy giờ bác tiều phu mới hiểu được lòng dạ bạc ác của người vợ kế thì đã muộn rồi. Bác chỉ còn cách chôn con và đuổi chị ta ra khỏi nhà. Ba ngày sau ra thăm mả thằng Đa Đa, bác tiều phu thấy từ dưới mả một con chim kỳ lạ sắc xám bay lên đậu trên cành nhìn bác rồi cất tiếng kêu Bát cơm cát trả cho cha, đánh bể óc ác la, ác la đa. Người tiều phu biết ngay rằng hồn thằng Đa Đa hoá thành chim, buông ra những tiếng kêu thê thảm. Truyện Cổ tích Việt Nam Nguồn Copy link ã lâu rồi, ở dựa mé rừng thưa có đôi vợ chồng người tiều phu ăn ở với nhau hai mươi năm rồi mà không có đứa con để vui cửa vui nhà. Một hôm vợ chồng bàn với nhau nên đến ngôi chùa ở gần triền núi ăn chay niệm Phật để cầu con. Quả nhiên đi cầu tự trở về được ít lâu, vợ người tiều phu có thai, sinh được một con trai, đặt tên con là a a. Lúc thằng a a lên bảy tuổi thì mẹ nó qua đời. Còn lại một cha một con không ai sớm hôm săn sóc cho đứa trẻ, người tiều phu phải ngày ngày vào rừng đốn củi mãi tối mịt mới về, sự mệt mỏi làm cho gã không đủ sức để săn sóc nuôi dưỡng con thơ. Sau nhiều lần cân nhắc gã tiều phu không còn biết làm cách nào hơn là cưới thêm một người vợ kế. Người đàn bà này không được hiền lương như mẹ ruột của a a. Ngoài roi vọt, tiếng nặng tiếng nhẹ, chị ta còn bắt a a phải lặn lội trong cánh đồng lầy chăn đuổi bầy vịt của chị ta nuôi. ã vậy đến bữa, chị ta chỉ cho thằng a a ăn cơm thừa canh cặn đói no mặc kệ. Vì vậy tối đến thấy cha về thằng a a thường thút thít khóc kể với cha về nỗi dì ghẻ hành hạ chăn vịt, đòn bộng lại còn cho ăn đói. Nghe vậy, người dì ghẻ càng ghét cay ghét đắng thằng a a nặng lời nhiếc mắng, đánh đập tàn nhẫn rồi để chồng tin, đợi lúc gần tối chị xúc một chén cát, lấy cơm trắng trải lên trên cho thằng a a bảo ăn. Thằng a a không dám cãi lời dì ghẻ, lại nghĩ tủi thân, hồi nào còn mẹ được ăn uống đầy đủ, nâng niu, săn sóc nay thì cực khổ, cơm lại trộn cát bảo ăn, làm sao ăn được. Nó cứ cầm chén cơm mà khóc cho tới lúc cha nó lơn tơn xách rựa về nhà. Phần mệt nhọc, lại nghe tiếng dì ghẻ chanh chua mắng vốn “ó, ông xem thằng a a hành hạ tôi đến bực nào, cơm đã dưng tận tay nó không chịu ăn ngồi khóc rấm ra rấm rứt khi ma trù mà ẻo thì còn làm ăn gì được”. Gã tiêu phu nóng tính, nghe vậy bực mình rồi, lại thấy chén cơm trong tay a a là cơm trắng ngon lành tại sao không ăn mà ngồi khóc. Nổi khí xung thiên, gã vớ lấy khúc củi đánh thằng a a, chẳng dè trúng nhầm đầu đứa bé ngã ra chết. Chén cơm trắng đổ tứ tung bày ra những vữa cát. Bây giờ gã tiều phu mới hiểu được lòng dạ bạc ác của người vợ kế thì đã muộn rồi. Bác chỉ còn cách chôn con và đuổi chị ta ra khỏi nhà. Ba ngày sau ra thăm mả thằng a a, gã tiều phu thấy từ dưới mả một con chim kỳ lạ sắc xám bay lên đậu trên cành nhìn bác rồi cất tiếng kêu Bát cơm cát trả cho cha, đánh bể óc ác la, ác la đa. Gã tiều phu biết ngay rằng hồn thằng a a hoá thành chim, buông ra những tiếng kêu thê thảm. Nguồn Truyện cổ tích Tổng hợp. Nói đến thần thoại Việt Nam, ta không thể không nhắc đến kho tàng cổ tích đồ sộ với biết bao câu chuyện thần tiên và huyền ảo. Và trong kho tàng đó, nổi cộm lên nhất có lẽ là thể loại Sự tích Ở các thần thoại của những nền văn hóa khác, ta thường gặp motif là một ông thần toàn năng sẽ sinh ra mọi sinh vật cùng một lúc. Nhưng ở Việt Nam, mỗi sinh vật, đồ vật hay tập tục đều có một câu chuyện rất khác nhau kể về sự ra đời của chúng. Theo mình thì chính những câu chuyện sự tích này đã tạo nên một cái chất rất riêng cho thần thoại Việt Nam. Và nếu bạn muốn tìm hiểu về thần thoại nước ta, thì mình tin mảng sự tích vạn vật là một món ăn không thể thiếu. SỰ TÍCH CHIM ĐA ĐA Chim đa đa hay gà gô là một giống chim khá lớn và phổ biến ở Việt Nam, thường được nuôi làm cảnh vì tiếng gáy đặc trưng của mình. Dù vậy, mấy ai biết đằng sau tiếng gáy đó lại là một câu chuyện rất buồn… Chuyện kể rằng… Ngày xửa ngày xưa, có đôi vợ chồng bác tiều phu nọ, mãi mà chả có đứa con nào. Quá mong mỏi một đứa con, họ cùng nhau lên chùa ăn chay niệm Phật mong được thần linh phù hộ. Và họ có con thật, là một bé trai, tên là Đa Đa Thế nhưng thần linh thì không cho đồ free như thế, khi cậu bé lên 7 thì mẹ nó qua đời. Cha nó vì không chịu được cảnh gà trống nuôi con nên đã cưới về một người mẹ kế để chăm sóc cho Đa Đa mỗi khi ông phải đi làm. Và như bao câu chuyện về mẹ ghẻ con riêng khác, người mẹ kế này rất ghét Đa Đa. Bà ta hằng ngày đánh đập, bắt cậu bé tội nghiệp phải đi chăn đàn vịt của mình. Đã vậy, bà ta lại hay bỏ đói thằng bé, chỉ cho ăn mấy thứ đồ thừa. Thằng bé thì lại quá… hồn nhiên, đêm về cứ khóc lóc mách với bố, chỉ tổ làm mụ dì ghẻ thêm phần căm ghét. Để đánh lừa người chồng, bà ta xúc một bát cát, rồi rải lên một lớp cơm mỏng, bảo Đa Đa ăn. Cậu bé biết là cơm trộn cát nên không ăn mà cứ ngồi khóc. Ngay khi người chồng, với vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả, vừa về, bà ta liền đón đầu” Đó, ông xem thằng Đa Đa hành hạ tôi đến bực nào, cơm đã dâng tận tay mà nó không chịu ăn, ngồi khóc rấm ra rấm rứt, có khi ma trù ma ẻo thì còn làm ăn gì được.” Người chồng phần vì mệt mỏi phần vì mụ vợ diễn quá đạt, nên mắc mưu ngay, thấy toàn cơm trắng mà thằng con lại cứ khóc mãi. Trong cơn điên cuồng bất chợt, ông ta vớ ngay lấy khúc củi mà đánh, chẳng may trúng đầu, khiến thằng bé chết ngay tại chỗ. Cái xác của thằng bé ngã xuống cùng với chén cơm oan nghiệt, phô bày ra những lớp cát ẩn bên dưới. Người cha sực tỉnh cơn mê, lòng đầy ân hận và tội lỗi, nhưng chuyện thì đã lỡ rồi, ông chỉ còn biết đuổi người vợ đi và chôn xác đứa con thơ tội nghiệp. Ba ngày sau, khi ra thăm mộ của con, người cha nhìn thấy có một con chim màu xám bay lên từ dưới mộ, đậu trên cành cây, quay về phía ông mà gáy “Bát cơm cát trả cho cha, đánh bể óc ác la, ác la đa.” Người cha đau khổ mà nhận ra ngay đó là hồn thằng Đa Đa hóa thành, buông ra những tiếng kêu thê thảm, ai oán cho cuộc đời ngắn ngủi, đầy bất hạnh của một cậu bé nghèo. Bài viết của bạn Nguyễn Võ Nhật Minh. Cách cầu môn vài mét, Quách Tân SHB Đà Nẵng đệm bóng chệch cột dọc B. Bình Dương ở phút 90+6, khép lại trận hòa 1-1 vào tối 5-6. Sự cổ vũ cuồng nhiệt từ khán đài sân Hòa Xuân chưa thể giúp SHB Đà Nẵng có chiến thắng đầu tay - Ảnh THẮNG LÊBan tổ chức sân Hòa Xuân mở cửa tự do khán đài B, C và D, nhờ vậy thu hút gần một vạn khán giả vào theo dõi cuộc chiến giữa đội chủ nhà SHB Đà Nẵng với B. Bình Dương. Sự cổ vũ cuồng nhiệt từ khán đài giúp SHB Đà Nẵng chơi thật sự hưng phấn. Họ tấn công, vây ép B. Bình Dương nhiều hơn. Nhưng bấy nhiêu cũng không giúp họ có được chiến thắng. Đơn giản chỉ vì quá thiếu đường chuyền quyết định với độ chính xác đội hình quá nhiều cầu thủ bị chấn thương, B. Bình Dương không có nhiều sự thay thế. Đó là nguyên nhân khiến họ luôn là cái bóng phải rượt đuổi đối thủ. Sức kém, nhiều pha phản công của họ diễn ra không như ý vì chuyền sai hoặc thiếu cho B. Bình Dương khi sớm có bàn thắng của Hải Quân vào đầu trận. Sau nửa giờ rượt đuổi, SHB Đà Nẵng kịp gỡ hòa 1-1 với pha đánh đầu đẹp của Hà Minh chia điểm, hai đội cùng chìm sâu nơi đáy bảng xếp hạng B. Bình Dương hạng 13 với 7 điểm. SHB Đà Nẵng kém 1 điểm, đứng cuối bảng. Cả hai cùng chưa biết thắng trận nào, chắc chắn rơi vào nhóm 6 đội đua trụ hạng sau lượt 4 trận ngồi ghế nóng của B. Bình Dương, HLV Lê Huỳnh Đức có liền 4 trận hòa. Trong ngày ra mắt, tân HLV Phạm Minh Đức giúp SHB Đà Nẵng có thêm 1 4 trận dẫn dắt B. Bình Dương, HLV Lê Huỳnh Đức có liền 4 trận hòa - Ảnh THẮNG LÊKhông vui khi đối đầu với SHB Đà NẵngHLV Lê Huỳnh Đức bộc bạch như vậy trong cuộc họp báo sau trận đấu. Ông nói tiếp "Đà Nẵng là nơi giúp tôi thành danh trong sự nghiệp HLV. Gia đình tôi vẫn ở đây, do vậy tôi thật không thoải mái khi đối đầu với CLB cũ nhưng hoàn cảnh hiện tại thì phải chấp thủ B. Bình Dương xuống sức nhanh quá. Nhiều người vừa trở lại sau chấn thương vẫn chưa có phong độ tốt. Hai cánh của B. Bình Dương bị khoét nhiều. Tôi đã thay thế nhưng người đá thay cũng không đủ Đà Nẵng mà có sức bền tốt thì B. Bình Dương có thể thua vòng này. Tiền đạo Tiến Linh và nhiều trụ cột khác vẫn chưa bình phục chấn thương hoàn toàn. Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt hơn sau gần 3 tuần giải tạm ngưng".SHB Đà Nẵng chuẩn bị thể lực không tốtĐó là nhận định của tân HLV Phạm Minh Đức sau trận hòa 1-1 trước B. Bình Dương trên sân Đức phân tích "Sau hai buổi tập, cùng những buổi trò chuyện riêng thì tôi nhận được sự ủng hộ rất lớn của cầu thủ. Tôi thấy họ nắm bắt chiến thuật nhanh, vận dụng tốt. Tiếc là không có sức để chơi tốt cả bền không tốt của SHB Đà Nẵng ở V-League 2023 cho thấy khâu chuẩn bị không tốt trong giai đoạn đầu mùa bóng. Tôi sẽ gấp rút chấn chỉnh việc tin rằng mọi chuyện sẽ tốt hơn trong thời gian tới khi thể lực được nâng lên, bổ sung ngoại binh tốt. Cửa trụ hạng cho SHB Đà Nẵng vẫn còn đó khi mà cách biệt về điểm với nhóm trên không xa". Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao Ngày xưa có một em bé mồ côi cha từ hồi còn nhỏ. Người mẹ sau một thời gian tang chế cũng đi lấy chồng. Vì bà con thân thích nội ngoại không còn ai nên nó phải theo mẹ về ở với bố ghẻ. Bố ghẻ tính rất vũ phu, coi cả hai mẹ con như kẻ ăn đứa ở. Nhất là thằng bé chưa biết làm gì cả, nên hắn lại càng ghét dữ. Nhiều lúc có việc trái ý, hắn đánh thằng bé thâm tím cả mình mẩy. Nhà hắn cũng không có gì. Hắn thường sinh nhai bằng cách lên rừng đốn củi. Người đàn bà vừa về với hắn được một ngày đã phải gánh củi của chồng đi bán ở chợ. Không may, năm đó trời làm mất mùa. Miếng ăn kiếm rất chật vật. Củi rẻ như bèo. Trước kia một gánh củi nuôi sống gia đình được mấy ngày thì bây giờ không đủ nuôi được một bữa. Thằng bé chưa làm được nghề ngỗng gì cả, trở nên một cái gai trước mắt bố ghẻ. - Thằng bé này chỉ ăn hại đái nát. Chỉ làm cho ta khó khăn thêm. Hắn bảo vợ thế và khuyên vợ đem con đi bán cho kẻ khác nuôi. Nhưng người đàn bà nhất quyết không chịu. Thà là cả hai mẹ con cùng chết chứ bà không đời nào chịu lìa con. Người bố ghẻ bèn có ý định muốn giết chết con riêng của vợ. Mạng người lúc này nhỏ bằng cái tơ cái tóc. Huống chi đối với hắn, hắn chẳng coi ra gì. Nạn đói coi chừng đang kéo dài và ngày càng dữ dội. Một gánh củi lớn bây giờ không đổi nổi một bát gạo. Hôm đó, chờ lúc vợ đi chợ sớm, hắn đưa thằng bé lên rừng. Hắn rủ - Mày có muốn trèo ổi và bắt bướm không? Trên ấy thì tha hồ. Thằng bé nghe thế lấy làm thích, cố xin đi theo cho được. Cảnh rừng có nhiều cái lạ làm cho thằng bé lon ton chạy theo bố ghẻ không biết mệt. Người đàn ông đưa nó vào rừng sâu. Khi đến chỗ mấy cây ổi rừng, hắn bảo thằng bé - Ổi đấy. Và có bát cơm đây. Chốc nữa tao lại tìm. Thế rồi hắn bỏ mặc thằng bé, lẳng lặng lui ra, đến một chỗ khác kiếm củi. Nhưng buổi chiều, khi bước chân vào nhà hắn lấy làm ngạc nhiên thấy thằng bé đã về trước hắn rồi. Số là thằng bé trong khi đang bơ vơ giữa rừng rậm thì may mắn gặp một bọn đi đào khoai mài về ngang. Thế là họ đưa nó về. Nhờ có bát cơm, nó vẫn đủ sức đi được đến nhà. Nghe đứa bé kể, hắn bực mình vô hạn. Hắn vờ mắng - Chỉ vì mày, làm tao tìm mãi không được! Một lần khác hắn lại dỗ được đứa bé đi theo lên rừng. Lần này hắn cố tâm đưa nó vào thật sâu, đến những nơi chưa ai dám tìm vào hái củi bao giờ. Khi trốn khỏi thằng bé, hắn nghĩ bụng - "Không chết vì thú dữ thì cũng chết vì lạc, không chết vì lạc thì cũng chết đói mà thôi". Mãi đến chiều tối vẫn không thấy bố ghẻ trở lại, thằng bé khóc lóc, kêu gào nhưng chỉ có tiếng vọng của núi rừng trả lời nó thôi. Nó cuống cuồng chạy tìm khắp mọi ngả nhưng không hề thấy một bóng người. Khi đã mệt lử và đói bụng, nó tìm đến chỗ bát cơm của bố ghẻ để lại thì không ngờ đấy là một bát cát trên có rắc một lớp cơm với một quả cà để đánh lừa. Thằng bé nhặt những hạt cơm phủi cát bỏ vào miệng. Cuối cùng đói quá, nó cầm lấy bát chạy khắp nơi và kêu lên - "Bố ghẻ ơi! Bát cát quả cà! Bát cát quả cà!". Nhưng tiếng kêu gào của nó chỉ làm cho một vài con chim rừng giật mình mà thôi. Rồi thằng bé chết, hóa thành chim đa đa, luôn luôn kêu những tiếng "Bát cát quả cà! Bát cát quả cà!". Đợi mãi không thấy con về, người đàn bà khóc thương vô hạn. Đoán biết thằng chồng tàn bạo đã ám hại con mình, bà ta đứng lên xỉa xói vào mặt hắn. Cuối cùng bà ta bắt hắn phải đi kiếm con mình về ngay, nếu không sẽ lên quan tố cáo. Túng thế hắn phải vào rừng. Hắn tìm mãi. Đột nhiên trong khu rừng hẻo lánh nổi lên mấy tiếng "Bát cát quả cà! Bát cát quả cà!". Hắn rụng rời. Đích thị là oan hồn thằng bé đã lên tiếng vạch tội ác của hắn. Nghe luôn mấy tiếng liên tiếp, hắn không còn hồn vía nào nữa, vội bỏ chạy. Nhưng mấy tiếng "Bát cát quả cà" đuổi theo hắn. Hắn chạy mãi, băng hết khu rừng nọ sang khu rừng kia. Tự nhiên hắn vấp phải đá ngã xuống bất tỉnh nhân sự. Mấy ngày sau, những người tiều phu thấy thi thể hắn nằm vật ở mé rừng[1]. KHẢO DỊ Về truyện này có hai dị bản lưu truyền ở miền Nam a Một người vào năm đói đi xin con rể một ít thóc về ăn. Lúc đến nơi, chàng rể đi vắng, chỉ có con gái của mình ở nhà. Nhưng con gái từ khi giàu có, quên mất cả bố; cho bố một bị "chẹp" thóc lép trên có rắc một ít thóc. Bố ra về dọc đường gặp chàng rể. Chàng rể tốt bụng cầm bị thóc của vợ cho bố, biết rõ sự thật, bèn dắt bố về lấy cho bố một bị thóc, và trong khi giận dữ đánh vợ một bắp cày, không may vợ chết. Vợ hóa ra chim đa đa luôn mồm kêu câu "Cách ca ca, bốc chép hay giẹp cho cha"[2]. b Có hai vợ chồng một người kiếm củi đẻ một con trai đặt tên là Đa Đa. Con lên 7 tuổi thì mẹ từ trần. Vợ kế của bố đối đãi với con chồng không tốt, luôn luôn gây chuyện mắng chửi. Một hôm, bố đi kiếm củi về, thấy con khóc trước một bát cơm đầy. Bố toan hỏi con thì dì ghẻ chạy ra lu loa xin chồng dạy con kẻo nó nhục mạ không thể chịu được. Bố giận sẵn rìu đánh con, không ngờ chém vỡ đầu con ở khoảng mặt, con lăn ra chết. Lúc làm lễ "mở cửa mả", tự nhiên có con chim trong mộ bay ra kêu lên - "Bát cơm cát trả cho cha, đánh chác đầu ra, bạc ác đa đa". Bố về lục tìm xem lại bát cơm dì ghẻ với cho con, mới thấy là một bát cát chỉ có một ít cơm phủ lên trên. Giận quá, bố lại choảng cho vợ một rìu chết tuốt. Người ta nói ngày nay dòng dõi chim đa đa có một vạch đen từ mắt đến tai đó là dấu tích vết rìu chém phải; còn lông rằn ri trên người nó là vết tích roi đánh lằn ngang lằn dọc của dì ghẻ[3]. Cũng có người[4] cho tiếng kêu của chim đa đa là "Bất thực cốc Chu gia" nghĩa là không ăn lúa nhà Chu. Họ cho giống chim này là kiếp sau của Bá Di, Thúc Tề. Đó là truyện do nhà nho kể theo điển tích của Trung-quốc[5]. Xem thêm truyện Gốc tích tiếng kêu của Vạc, Cộc, Dù dỉ, Đa đa và Chuột số 17. [1][1]. Theo Jê-ni-bren Génibrel. Truyện đời xưa mới in ra lần đầu hết, và dựa theo lời kể của người miền Bắc. [2]. Theo lời kể của người Quảng-ngãi. [3]. Theo Lê Văn Phát. Sách đã dẫn. [4]. Theo lời kể của người Hà-tĩnh, Vĩnh-phú và người miền Nam. [5]. Bá Di, Thúc Tề là con vua nước Cô-trúc đời nhà Thương. Lúc cha sắp mất bảo lập em là Thúc Tề làm vua. Cha chết, Thúc Tề nhường cho Bá Di, Bá Di không chịu, bảo đó là mệnh cha, rồi trốn đi. Thúc Tề cũng không làm vua mà trốn nốt. Khi Chu Vũ Vương đánh nhà Thương, Bá Di đón đường để can; can không được bèn nói rằng từ nay không ăn lúa nhà Chu nữa; cả hai anh em vào ẩn ở núi Thú-dương và bị chết đói Từ hải

sự tích chim đa đa