tiểu tiên nữ của lâm ảnh đế
Từ hình ảnh góc quay riêng của tuyển thủ Lâm Khiếu đầu bảng của chiến đội SC vừa mới bị loại, dáng người mạnh mẽ của M4 tựa như một con báo săn mồi nhanh chóng mạnh mẽ, chạy băng trong bụi cỏ lớn mà trống trải như vậy.
NHẬT KÝ TÂN HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ - CHƯƠNG 18. Thật ra đây không phải lần đầu Kiều Hội nghe lời tỏ tình thế này. Mối tình đầu của cô còn có Hạ Nhiên đều đã từng nói lời này với cô. Tuy nhiên hai người họ dùng tiếng phổ thông bình thường, nghe không có ấn tượng
Tiêu Dao Tiên Đế thở một hơi, nhẹ than: "Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu a…đáng tiếc lão phu…cũng là một trong số những người thất bại mà thôi!" Dựa vào khí tức trên thân thiếu nữ váy tím, Tiêu Dao Tiên Đế liền biết nguồn gốc xuất thân của nàng…
Chị Kiều nhéo cánh tay của cô một cái, cực kỳ buồn cười, "Jennifer thì liên quan gì tới chị chứ, cơ mà chị xác thật vui vẻ nha, tiểu tiên nữ giống nhau em, rốt cuộc cũng học được phản kích. tiểu tiên nữ giống nhau em, rốt cuộc cũng học được phản kích. Chương
An Tâm - nghệ sĩ của công ty giải trí Thần Phong, năm nay hai mươi hai tuổi, tuyệt đối là một trong những nghệ sĩ trẻ nhất của làng giải trí. Biệt danh : Tiểu Tiên Nữ! Mời các bạn đón đọc Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế của tác giả Thâm Hải Lí Đích Vân Đóa. Tweet! Chương 23 Hoàn Thành Này, Người Đàn Ông Của Em! - Khiêu Dược Hỏa Diễm Hoàn Thành Hoàn Thành
lirik lagu berkibarlah bendera negeriku dan not angka. Sau khi xác định đã mang thai, Kỷ Vi liền tiến vào những ngày được chăm sóc như heo, bên chỗ nhà xuất bản tạp chí cô làm có chút bất mãn, nguyên nhân chính là vì cô vừa mới đi làm đã mang thai, công ty đành cho cô nghỉ thai Vi đang rất lăn tăn, không biết có nên từ chức hay không. Nhưng tới ngày hôm sau đã được công ty thông báo, cô không còn là nhân viên công ty. Đây là do Lâm Trứ sắp khi Kỷ Vi biết được thì thở phào nhẹ nhõm, đây là lần đầu tiên cô có công việc nhưng vẫn đành như đá ném xuống tháng sau hôn lễ, thời tiết bắt đầu lạnh dần, đã qua tháng mười một, ba tháng trước đó Kỷ Vi luôn rất mệt mỏi, mỗi ngày không ngủ thì là ăn, đến cả xuống lầu đi một vòng cũng không chịu bước, nhưng vẫn là nhờ Lâm lão gia mỗi này thúc đẩy, khuyên cô nên đi dạo thì Kỷ Vi mới xụ mặt xuống nay phải đi kiểm tra, dì Trần lấy cho Kỷ Vi một cái khăn choàng cổ, nhỏ giọng hỏi "Lâm Trứ còn ở trên lầu sao? Cậu ấy có đi cùng con không?"Kỷ Vi gật đầu "Có đi ạ."Lâm lão gia nói lớn "Nó dám không đi thì ông đánh gãy chân nó."Vừa mới dứt lời, Lâm Trứ mặc áo bành tô màu đen bước từ trên lầu xuống, trong tay là một áo khoác lông màu sắc, là lấy cho Kỷ đến bên cạnh cô, anh nhanh chóng khoác áo lên vai Kỷ Vi, lại đưa tay nắm tay cô nhét vào, dù trong nhà có máy sưởi nhưng bên ngoài rất lạnh, qua thêm một tháng nữa tuyết sẽ Kỷ Vi cũng rụt lại vào cô, cô ngẩng đầu nhìn Lâm Trứ. Tối hôm qua anh rất bận, lúc anh bước vào thì cô vừa mới đi vào nhà vệ sinh mắt anh có phần thâm, đầu ngón tay Kỷ Vi chạm vào cằm anh "Anh mệt sao?""Anh không sao, đi thôi." Lâm Trứ ôm eo cô đi ra cửa, chú Lưu đã dừng xe ở bên ngoài , dì Trần và Lâm lão gia đứng ở cửa nhìn đường chạy đến bệnh viện đã hẹn cuối cùng kiểm tra chính là được bảy tuần, đã có tim thai, sau đó cô vẫn luôn ở nhà không đi bệnh viện kiểm tra thêm, lần này chính là lần đầu tiên được hẹn sĩ đã sớm chờ đón, thấy Kỷ Vi và Lâm Trứ đến thì đứng dậy cười nói "Dụng cụ tôi đã chuẩn bị xong, tôi dẫn hai người đi."Lâm Trứ gật đầu "Cảm ơn.""Khách khí với tôi làm gì chứ?" Bác sĩ đi đằng trước ra khỏi văn phòng, tiến vào một phòng bệnh khác, bác sĩ cùng đồng nghiệp thấp giọng nói gì đó, người kia nhìn ra ngoài rồi gật đầu, nhận ra đây chính là Lâm Trứ và vợ của anh, dù sao đây cũng là bệnh viện tư nhân mà Lâm Trứ có cổ phần, cho nên bác sĩ được sắp xếp đều là người đứng đầu. Sau khi trải qua một số bước, Lâm Trứ và Kỷ Vi đã có thể kiểm Vi nhìn chiếc giường màu xanh nhỏ đằng kia có chút khẩn trương, bác sĩ cất giọng ôn hòa trấn an vài câu, cười nói "Có Lâm tổng ở đây với cô, không sao đâu.""Cám ơn." Kỷ Vi tiến lên, theo ý bác sĩ nằm sĩ nữ nổi danh kia cũng ngồi xuống ghế bên cạnh, còn tự tay giúp Kỷ Vi kéo quần xuống, Kỷ Vi ngẩng đầu nhìn Lâm Trứ đang cúi đầu nhìn mình, mặt hồng lên, giơ tay ngăn chặn tầm mắt anh "Anh đừng nhìn. . ."Lâm Trứ lấy tay cô ra, nhỏ giọng đáp "Có chỗ nào mà anh chưa nhìn sao?"Hai bác sĩ trong phòng dù luyện được chiêu "đao thương bất nhập" nhưng vẫn không kiềm được mà nhìn Lâm Trứ, người đàn ông này rất đẹp, mỗi ngày trong bệnh viện có không biết bao nhiêu người đi qua, đàn ông con trai không thiếu nhưng giống người này cũng rất ít, đương nhiên ngoại trừ Tứ thiếu gia Trương Việt. . .Mặt Kỷ Vi đỏ lên như máu, mím môi không nói, để mặc động tác của bác mặt có một màn hình tinh thể lỏng, rất nhanh Kỷ Vi đã nhìn thấy bé con trong tử cung mình, cô mở to hai mắt, quên mất luôn thể Trứ cũng nghiêng đầu nhìn, đôi mắt anh giờ phút này ngập tràn ôn nhu, lúc này bác sĩ như sửng sốt, di chuyển dụng cụ lần thứ hai. . ."Đây là sinh đôi đấy."Một câu này khiến người trong phòng sửng sốt, Kỷ Vi cũng nhìn thấy có hai bé con đang nằm bên trong, bên cạnh là những chỗ tối không kiềm được mà nhìn Lâm Trứ, anh nắm chặt tay cô, lại quay đầu nhìn về phía màn ảnh, sau đó khom lưng hôn lên trán Kỷ Vi cũng sắp khóc đến khi nghe được tim thai một cách rõ ràng, Kỷ Vi lập tức rơi nước tay Lâm Trứ lau đi nước ở khóe mắt cô, chạm phải những giọt nước mắt ấm áp, anh thấp giọng nói "Phải cảm ơn em như thế nào đây? Hửm? Bà xã."Kỷ Vi nức nở "Anh. . .anh phải luôn đối xử tốt với em đấy.""Được." Người đàn ông lại hôn cô thêm một cái, tầm mắt dời qua phía màn hình, bàn tay theo bản năng nắm chặt tay Kỷ Vi, anh cũng nghe được nhịp đập của tim này không có một âm thanh nào hay như vậy nữa. Nhìn đến nhập sĩ ở bên cạnh cười nói chúc Trứ "Cám ơn."Mười tháng trôi qua rất nhanh, càng về sau Kỷ Vi ăn càng nhiều, dáng người có phần thay đổi, nhưng làn da lại càng tốt hơn so với trước khi mang thai, đó là loại trắng hồng nõn nà. Ngày sinh dự tính chính là mấy ngày này, Lâm Trứ từ bên ngoài trở về liền nhìn thấy Kỷ Vi đang nằm trên ghế dựa phơi đàn ông tháo cà vạt, ngồi xổm bên người cô, chăm chú nhìn Vi chỉ khép hờ mắt, trước mặt liền tối xuống, người đàn ông tiến người lên, ngăn chặn môi cô, hôn không Vi ngủ có phần mơ màng "Anh về rồi. . . . ."Còn chưa dứt lời thì lại cảm thấy bụng căng ra, một cơn đau kéo đến, cô đột nhiên nắm lấy cánh tay Lâm Trứ, "Đau. . ."Lâm Trứ sửng sốt hai giây, tầm mắt dừng trên bụng Trần nhanh chóng chạy từ phòng khác lại, lúc này Lâm Trứ mới kịp phản ứng, khom lưng đỡ Kỷ Vi Trần la to "Có động tĩnh rồi."Lâm lão gia đang ngủ gà ngủ gật, nghe được âm thanh này thì xém chút nữa đã ngã từ sô pha xuống, cả người hoảng hốt khó thở "Nhanh...xe đâu...xe đâu. . . ."Lâm Trứ đỡ Kỷ Vi ngồi vào ghế sau, Lâm lão gia và dì Trần cầm theo đồ sinh đã chuẩn bị lập tức đuổi như chớp xe chạy ra khỏi biệt thự, đi đến bệnh viện tư nhân bốn chủ nhiệm khoa sản đều tập trung tại cửa sau chờ người đưa vào phòng lớn, trong phòng chỉ có hai khu vực, người chồng có thể vào phòng sinh cùng, bác sĩ trực tiếp làm các bước chuẩn bị giúp Kỷ Vi sinh, giây phút nằm lên giường, Kỷ Vi nhìn thấy vây quanh mình đều là bác sĩ và hộ sĩ. Cô có phần chuếnh Trứ thay quần áo ý muốn tiến vào, Kỷ Vi nắm lấy vạt áo người bác sĩ quen thuộc, nói "Đừng cho anh ấy vào, nói anh ấy ở ngoài đi."Cô đau đến độ mồ hôi đổ sĩ kia nở nụ cười "Được được, để tôi đi nói với Lâm tổng."Lâm Trứ bị chặn lại ở bên ngoài đau như vậy nhưng mới chỉ mở ba ngón thuốc tê vào Kỷ Vi không cảm thấy đau nữa, nhưng bụng dưới lại co thắt lần nữa. . .Bác sĩ bắt đầu làm theo trình bên trong bận rộn, khẩn trương làm việc. Lâm Trứ đứng bên ngoài kéo cổ áo, trán đổ mồ hôi, Lâm lão gia cũng chống gậy đi tới đi lui, lo lắng hỏi "Bác sĩ trong kia có đáng tin không đấy?"Tay Lâm Trứ đút vào túi quần, trả lời "Đáng tin ạ.""Không có tiếng la hét, đây là sinh không đau sao?"Lâm Trứ xoa trán "Dạ đúng.""Sao mà lâu vậy chứ?" Lâm lão gia rất sốt ruột, dán tai vào cửa xem có tiếng khóc trẻ con hay không, nhưng trước sau vẫn không nghe mắt Lâm Trứ cũng nhìn chằm chằm vào cửa, mồ hôi trên trán chảy dọc thấm vào cổ Trần cũng rất khẩn trương, nhưng vẫn bình tĩnh hơn một hai tiếng sau có tiếng khóc trẻ con truyền mình Lâm Trứ lung lay, Lâm lão gia nhanh chóng đỡ lấy anh, vẻ mặt vui sướng "Anh nghe chưa, là bé con của anh khóc đấy. . .""Hơn hai tiếng rồi, Trứ Nhi à, anh làm ba rồi.""Tôi lại có thêm hai đứa chắt trai nha. . . ." Vành mắt Lâm lão gia sáng mở ra. Bác sĩ lấy khẩu trang xuống, cười nói "Chúc mừng Lâm tổng, là hai vị thiên kim."Lâm Trứ lại kéo cổ áo, vẻ mặt có chút hoảng loạn "Vợ tôi đâu rồi?"Bác sĩ vẫn mỉm cười "Tự anh vào xem nhé, cô ấy đang ngủ, tất cả đều khỏe mạnh.""Cám ơn bác sĩ." Lâm Trứ vượt qua bác sĩ, đi vào, thấy được người phụ nữ nhỏ đang nằm trên giường, đầu tóc ướt rượi, gương mặt vẫn hồng nhuận. Đầu ngón tay Lâm Trứ khẽ run, chạm vào chóp mũi cúi đầu kề sát mũi cô "Cám ơn em."Lâm lão gia cũng chạy chóng chạy vào nhìn bé con, nét mặt vui sướng "Hai cô cháu gái, hai áo bông nhỏ nha."Dì Trần mỉm cười "Là hai tình nhân nhỏ kiếp trước của Lâm Trứ. . . ."Lâm lão gia cũng lúc ban đêm, Weibo có hot search. Lâm Trứ có con lúc tuổi già, chúc mừng hai thiên kim Trứ tự mình đăng lên Trứ V Đều là của ảnh hình ảnhTấm hình đầu tiên là Kỷ Vi. Tấm thứ hai là hai cô bé con."Ây da Lâm tổng nha, đẹp quá đi mất.""Lần đầu tiên phát hiện ra Lâm Trứ cũng có chút kiêu ngạo nha.""Là của anh của anh, tất cả đều là của anh đấy. . . ."
Giới thiệu Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái Edit Sym Bìa Sym Raw/Convert Mễ Trùng Wikidich, lupan_lan93 TTV Văn án Năm 16 tuổi, cô đến bên anh, anh bận nhiều việc…xử lý nội vụ công ty, vội vàng đi đóng phim, nhưng vẫn không quên kiểm tra bài tập của cô. Một người mạnh miệng như cô bày ra vẻ mặt đầy nước mắt, lôi kéo hỏi anh “Anh làm anh hùng tái thế của em được không?” Anh lau đi nước mắt của cô, nói “Được.” Năm 19 tuổi, cô thi đại học, anh tự mình bay từ nước ngoài về, đêm đó, giới truyền thông tò mò tại sao Lâm ảnh đế không tham dự, ngày hôm sau liền có truyền thông chụp được, anh xách theo một chiếc valy màu hồng, đưa cô gái của anh đến trường đại học, gây ra bùng nổ tin tức. Năm cô 20 tuổi, trong nhà buộc anh kết hôn, anh nói phải chiếu cố cô cho tốt, vì thế từ chối rất nhiều thiên kim hào môn. Năm cô 23 tuổi, tốt nghiệp đại học, anh dưỡng cô thành cô dâu của mình, anh là nam thần của vô số người nhưng lại là chồng của một mình cô.
A Mạo vừa mới đưa mắt nhìn vào trong, chưa kịp thấy gì thì Lâm Trứ đã lui về sau một bước rồi đóng cửa lại, 'cạch' một tiếng vang lên, A Mạo chỉ còn nhìn thấy cánh ta sững người một lúc, sau đó đưa tay lên gõ cửa "Lâm tổng, ăn sáng thôi ạ."Lâm Trứ không đáp lời A Mạo, anh đi đến mép giường, khom lưng hôn lên trán Kỷ Vi một cái, nói "Đi rửa mặt, thay đồ rồi ra ăn sáng."Kỷ Vi ôm chăn, mơ màng gật đầu, làn da cô trắng nõn, lại có phần mềm mại, quấn người trong chăn, nhìn qua có phần dễ thương lại có phần xinh che miệng ngáp, nhích người muốn xuống giường, Lâm Trứ đã đưa tay ra bế hẳn cô lên, Kỷ Vi vội vàng lấy tay đang che miệng ôm cổ anh, tay anh đỡ mông cô, giống hệt như tư thế ôm trong sân bay, Kỷ Vi dựa vào vai anh, nghe được từng tiếng thở của Vi vung vẩy đôi chân dài, "Em tự đi được mà.""Đi đến khi nào?" Lâm Trứ hỏi lại, áo ngủ của cô nhóc rất mềm mại, ôm vào thực sự thoải mái, anh nhịn không được ôm càng chặt Vi nằm bò ra lắc đầu, cô vẫn còn có chút mơ vào phòng tắm, Kỷ Vi đột nhiên cất tiếng hỏi "Nét mặt vừa rồi của A Mạo là sao vậy ạ? Hồi nãy anh ấy có nhìn vào phòng, giống như đang lo lắng gì đó ấy."Bước chân Lâm Trứ hơi khựng lại, ngữ khí lạnh lùng "Đừng để ý đến cậu ta.""Anh ấy sao vậy ạ?" Kỷ Vi vẫn còn nhớ rõ ánh mắt kia của A Mạo, lại hỏi nhiên Lâm Trứ sẽ không trả lời cô, ôm cô đi vào phòng tắm, khom lưng buông tay ra, Kỷ Vi duỗi chân tiếp đất, cô ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông vạt anh vẫn chưa thắt xong, rũ xuống hai bên, da thịt thấp Vi nhịn không được nắm lấy cà vạt anh, túm Trứ khom lưng xuống theo bản năng, "Hửm?"Kỷ Vi nhìn gương mặt bình tĩnh của anh, dừng một lát rồi lại cười lắc đầu, sau đó đẩy anh ra, "Anh ra ngoài đi."Lâm Trứ bị cô nhóc túm lấy cà vạt, sau lại bị ghét bỏ đẩy ra, đôi mắt anh híp lại, không nói gì đưa tay chạm vào eo cô, nhẹ nhàng xoa, Kỷ Vi hoảng hồn, mặt đỏ lên, Lâm Trứ khẽ cười một tiếng, xoay người đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa nhà tắm. Bên trong chỉ còn một mình Kỷ Vi, mặt vẫn còn đỏ, không nhúc biết có phải do quá mệt hay không mà cô ngủ rất sâu, cũng không hề đi tiểu đêm, cảm thấy xung quanh mình chỉ toàn hơi thở của anh, điều đó khiến cô rất an tâm. Lúc sáng có tỉnh lại một chút, cô vẫn là nằm nghiêng, còn anh thì ôm eo cô từ phía sau, đôi mắt cô cứ chớp chớp muốn mở ra nhưng cuối cùng lại không đủ động lực, lại thiếp đi tỉnh lại lần nữa Lâm Trứ đã ăn mặc chỉnh tề, một đêm chung giường cứ như thế qua trong phòng tắm tưởng đông tưởng tây, ngây ngốc đỏ mặt, sau cùng mới chậm chạp đánh răng rửa mặt đi ra. Trong phòng không có ai, chỉ có phía sau cánh cửa khép hờ truyền đến tiếng nói chuyện nho nhỏ, Kỷ Vi mở vali, chọn một cái váy màu xanh nhạt bó eo, đi vào phòng tắm thay, tiếp theo thuận tay cột một kiểu tóc thoải mái, tô son gái ở trong gương liền trở nên cực kỳ xinh chỉ đánh một lớp trang điểm mỏng trên mặt mà về phía cửa đưa tay mở ra, ánh sáng bên ngoài sáng hơn trong phòng, Kỷ Vi có phần không thích ứng, đưa tay lên nheo mắt, cô thấy chuyên viên trang điểm đang giúp Lâm Trứ thắt cà vạt, Kỷ Vi bĩu môi, vừa nhìn vừa đi đến sô pha ngồi phịch Mạo thấy Kỷ Vi đi ra thì bước tới đưa bữa sáng cho cô, gọi "Tiểu tiên nữ..."Kỷ Vi ngửi được mùi thơm thì cúi đầu nhìn."Ăn sáng đi nào." A Mạo cẩn thẩn quan sát Kỷ Vi, muốn từ cô kiểm tra xem có chỗ nào bất đồng hôm qua hay không, Kỷ Vi cười với A Mạo, "Cảm ơn anh, A Mạo."Sau đó không hề nhìn Lâm Trứ và chuyên viên trang điểm nữa, cúi đầu lấy đũa ăn bao chiên ở thành phố biển này không tệ, kết hợp với sữa đậu nành càng làm tăng hơn hương vị, Kỷ Vi ăn vài cái, lại uống thêm sữa đậu nành, một lát sau đã no. Bên này cô ăn sắp xong thì Lâm Trứ cũng đã hoàn tất, anh cũng không trang điểm, chỉ cần chỉnh lại tóc và lông mày là son môi anh cũng không viên trang điểm rất nhanh đã thu xếp xong, nhìn thấy Kỷ Vi thì cười hỏi "Vi Vi có muốn trang điểm không?"Kỷ Vi lau phần sữa dính nơi khóe môi, nhìn qua lắc đầu "Không cần ạ."A Mạo cười nói "Tiểu tiên nữ cứ như vậy cũng rất đẹp rồi."Cậu ta vừa mới khen xong thì Lâm Trứ cũng thong thả bước qua, A Mạo cứng họng, nụ cười dần tắt, Lâm Trứ đi về phía bên này, đưa tay kéo Kỷ Vi qua, cúi đầu hỏi "Ăn no chưa?"Kỷ Vi gật đầu "Dạ, no rồi ạ."Tầm mắt của cô lại dừng trên cà vạt của viên trang điểm thắt cà vạt rất đẹp, Lâm Trứ nhìn theo ánh mắt cô, một lúc sau anh lấy tay cầm cà vạt, để sát vào người cô "Em làm được như vậy không?"Kỷ Vi sửng sốt, lắc đầu "Không làm được ạ.""Vậy phải học." Giọng nói của Lâm Trứ vẫn lạnh đạm, giống y như ngữ khí lúc khuyên cô học tập cho tốt, Kỷ Vi 'ừm' một tiếng, nói "Vậy giờ em học.""Không còn kịp rồi, buổi tối được không?""Dạ được."Hai người đứng rất gần nhau, Lâm Trứ cúi đầu nhìn cô nhóc, cô nhóc lại ngẩng đầu đáp lời, đến lúc này thì A Mạo và nhân viên trang điểm cũng ngửi được mùi thức ăn cho chó bay trong không khí, cậu ta vội nhìn đồng hồ "Lâm tổng, đến giờ xuất phát rồi.""Ừm." Lâm Trứ trả lời, ôm eo Kỷ Vi đi về phía Mạo ở phía sau nhìn nhìn, có chút lo lắng, "Lâm tổng, cái này....hình như anh phải giữ khoảng cách đó?"Lâm Trứ không đáp, mở cửa trực tiếp đi ra ngoài, đã bước qua cánh cửa này cũng có nghĩa là muốn công khai, Kỷ Vi tùy ý anh ôm, đi đến thang Mạo và nhân viên trang điểm đi theo phía sau, cũng vội vàng vào thang máy. Mặt ngoài A Mạo cười cười nhưng trong lòng lại hoảng sợ kêu trời ơi, sau đó cúi đầu nhắn wechat cho Lệ Mạo 【 Bọn anh tới chưa? 】Lệ Thần 【 Tới rồi tới rồi, xuống chưa? 】A Mạo 【 Ông trời ơi, Lâm tổng ngang nhiên ôm eo tiểu tiên nữ xuống lầu kìa, hoàn toàn không có ý tránh gì cả, làm lớn vậy có phải muốn công khai không đây? 】Lệ Thần 【 Lâm tổng không phải là dạng người muốn che che dấu dấu đâu!!! Tôi đã sớm biết rồi!! 】A Mạo 【...... Tiểu tiên nữ hồi tối hôm qua còn ngủ chung với Lâm tổng đó!!! 】Lệ Thần 【...... Không phải ngủ sô pha mà cùng giường hả? 】A Mạo 【 Tất nhiên là không rồiiiii, chính là chung phòng chung giường đó! 】Lệ Thần 【...... Bình tĩnh. 】Lệ Thần 【 Buổi sáng đã có tin tức, chắc thấy hình ảnh hôm qua ở sân bay thì người ta cũng đã đoán ra rồi. Để tôi chuẩn bị các mối quan hệ xã hội trước đã. 】A Mạo 【 Thật đáng sợ, hu hu hu. 】Từ tầng cao nhất xuống lầu một, A Mạo mới cất điện thoại vào, cùng đi phía sau với nhân viên trang điểm, Lâm Trứ không ôm Kỷ Vi nữa mà đổi thành nắm sạn này có không ít nghệ sĩ ở, sáng sớm hôm nay đều phải đi đến nơi tổ chức liên hoan phim, ngoại trừ thang máy Lâm Trứ dùng, những thang còn lại có không ít người đi xuống, tất cả đều là những người trong vòng. Năm nay Hà Hoài đến tham dự một mình, Triệu Tiểu Ai đang mang thai, ở nhà nghỉ ta mặc áo sơmi trắng, từ thang máy đi ra nhìn thấy Lâm Trứ thì kêu lên "Lâm tổng."Lâm Trứ nắm tay Kỷ Vi dừng lại, Hà Hoài nhanh chóng đi đên, bên cạnh là đoàn đội của mình, anh ta nhìn Kỷ Vi, cặp mắt đào hoa lập tức sáng lên, "Tối hôm qua sau khi nghe tin xong tôi liền suy nghĩ, không ngờ anh thật sự dẫn theo Vi Vi."Kỷ Vi cũng biết Hà Hoài, phía trước đã từng gặp qua, cô thẹn thùng cười chào anh ta "Xin chào Hà lão sư.""Ai, tiểu mỹ nữ, đừng... Ách... Hửm?" Hà Hoài cười sáng lạn, đang muốn tiếp tục nói chuyện thì tầm mắt dừng lại trên cánh tay Lâm Trứ nắm lấy tay cô nhóc, gì đây, gì đây???Hà Hoài cười gượng, "Ừm? Cái này..?"Thật ra không chỉ mình Hà Hoài thắc mắc, ở đại sảnh cũng có không ít người đang muốn đi lên chào hỏi Lâm Trứ cũng dừng mắt tại cái nắm tay Trứ nói "Đi một mình?"Hà Hoài xấu hổ "....Đúng vậy."Ánh mắt tiếp tục nhìn về hai bàn tay đang nắm nhau đó...Lâm Trứ buông tay Kỷ Vi ra, sửa lại thành ôm eo cô, đi về phía trước, đôi mắt Hà Hoài chợt lóe sáng, nhìn A Mạo hì hì hai tiếng, vội vàng tiến lên đằng Hoài "......" Anh ta nhìn những nghệ sĩ ở xung quanh, có người vẻ mặt mờ mịt, có người lại hiểu gần đến cửa thì Hà Hoài nhanh chân đi lên, nói "Lâm tổng, anh...anh có phải nên rời khỏi hội ba mẹ bỉm sữa rồi không?"Anh đây đâu phải nuôi con gái, anh đây là đang nuôi vợ trước còn hỏi chuyện con gái đến kỳ phản nghịch thì phải làm sao nữa chứ....Mất công bọn họ truyền dạy nhiệt tình cho anh....Vốn dĩ Kỷ Vi có chút không thoải mái, cô đâu biết ở dưới sảnh nhiều người như vậy, vừa bước ra khỏi thang máy thì dường như ánh mắt của mọi người đều nhìn cô và Lâm Trứ chằm chằm, cô chỉ có thể ngơ ngác mà đi theo anh, lúc sau có Hà Hoài tới thì cô mới cảm thấy hơi an tâm, kết quả đi được tới cửa thì nghe câu hỏi của Hà Hoài, Kỷ Vi liền ngẩn nhìn Lâm Trứ đang ở bên cạnh Trứ bình tĩnh đáp "Là Trương Việt hỏi thay tôi."Hà Hoài "Hả? Phải không đó?""Ha ha ha...." Hà Hoài cười rộ lên, lại nhìn Kỷ Vi nhiều một chút, Kỷ Vi cười cười với anh ta, Lệ Thần vội mở cửa xe, Lâm Trứ ôm Kỷ Vi bước lên, vào được ghế thì cô liền thở phào một hơi, Lâm Trứ ngồi sát bên cô, Lệ Thần nhanh chóng đóng hết tầm mắt bên ngoài của mọi Hoài không vội đi, anh ta túm lấy cổ áo A Mạo, A Mạo run rẩy, hì hì cười "Hà lão sư, tôi phải lên ghế phụ ngồi rồi."Hà Hoài híp mắt "Nói, có phải ông chủ của các cậu đang yêu đương hay không?"A Mạo "Không thể nào, không thể nào."Hà Hoài dựng ngón cái thẳng lên "Vẫn là ông chủ các cậu lợi hại."Nuôi cô nhóc làm vợ luôn Mạo cười cười, nhanh chóng thoát ra, đi lên ghế ta biết những tin tức kế tiếp sẽ khiến đoàn đội không được yên khởi động, họ là những người đầu tiên đi khá sớm, những người khác dường như rất tôn kính Lâm Trứ, phải đợi anh lên xe, nhìn theo bóng chiếc xe dần xa rồi mới bước lên xe của xe bảo mẫu màu đen đi về phía khu tổ chức, thành phố biển này sáng nay có tình trạng kẹt xe, Kỷ Vi ở trong xe uống nước, sau đó nhìn Lâm đang xem điện Vi híp mắt, đột nhiên đè tay xuống đầu gối anh, Lâm Trứ không cản, lấy ngón tay bấm nút điện thoại, màn hình nhanh chóng tối Vi đưa đầu nhìn anh, một giây sau, giọng nói mềm mại của cô nhóc vang lên "Ba ơi?"Lệ Thần trượt tay lái...xém nữa đã đâm vào đuôi xe đằng trước.
Vì đi học sớm, khi Kỷ Vi đến lớp thì bạn học vẫn chưa nhiều, nhưng cô bạn cùng bàn thì đã có mặt, hai bạn học nữ ngồi bàn trên cũng đang xem tạp chí, thấy Kỷ Vi tới, các cô gái đều chào hỏi, sau đó lại quay về vấn đề đang bàn Vi tính cách vẫn còn chút nhút nhát, bởi vì cô lớn lên ở quê nên những đề tài mà nữ sinh trên thành phố thảo luận cô không hiểu nhiều lắm, cho nên thường ngày cùng bạn bè cũng không có nhiều đề tài để nói. Bài tập tối hôm qua cô vẫn làm chưa xong, mở sách bài tập ra, quay sang hỏi cô bạn Liêu Mân cùng bàn "Cho mình mượn bài tập toán được không?" Liêu Mân cười một cái, bỏ quyến tạp chí xuống, lấy từ trong hộc bàn ra quyển bài tập toán, đưa cho Kỷ Vi, Kỷ Vi nhận lấy nói cảm ơn, ánh mắt đảo qua bìa tạp chí mà cô bạn mới đặt lên bàn. Ảnh bìa chính là Lâm Trứ. Anh mặc một chiếc áo sơmi màu xanh biển, ngồi ở trên ghế, cổ áo hơi mở rộng, thần sắc lạnh nhạt, cấm dục mà gợi cảm. "Cậu thích anh ấy không?" Liêu Mân nhích sát vào Kỷ Vi cười hỏi, tim Kỷ Vi đập nhanh một nhịp, cô 'ừm' một tiếng mơ hồ không rõ, không biết là có thích anh hay không. Nhưng chính bộ dạng mơ hồ này lại chọc cười Liêu Mân, cô bạn nói "Mình cũng thích anh ấy, toàn bộ nữ sinh trường chúng ta cũng thích đó, tụi mình đều là fans cứng của ảnh không đó...." "À, ừa." Kỷ Vi lại đánh mắt liếc nhìn người đàn ông trên bìa tạp chí thêm một cái, cảm thấy anh mặc áo màu xanh cũng không tồi. "Tiểu Vi Vi, nghỉ hè chúng ta đi thăm ban không?" Liêu Mân thật sự thích cô bạn ngồi cùng bàn này, lớn lên xinh đẹp thì không nói, tính cách mềm mại, quan trọng nhất là trên người bạn học nữ này có phần rất ngây thơ và thuần khiết. So với những nữ sinh khác thì ở chung dễ thở hơn rất nhiều. "Thăm ban?" Kỷ Vi cảm giác như mình đang làm hai việc, một bên chép lại đáp án câu hỏi bài tập, một bên rất muốn đem bìa tạp chí kia xé nát. "Đúng vậy, thăm ban, chính là đi xem anh ấy đóng phim." "Có thể chứ?" Kỷ Vi quay đầu lại nhìn cô bạn. Liêu Mân cười ha ha, "Đương nhiên có thể." Tiếp theo cô bạn chọc chọc gương mặt trên bìa tạp chí, nói thêm "Lâm Trứ nhà bọn mình sao lại hấp dẫn những cô gái nhỏ đi lạc thế nhỉ." Kỷ Vi trong lòng trề môi. Anh ấy mới không phải là của nhà các cậu. Nhưng cô chỉ dám ở trong lòng nói ra câu đó, cúi đầu tiếp tục chép đáp án, rốt cuộc cũng chép kịp cho đến khi tổ trưởng đến thu bài tập, sau khi nộp bài, Kỷ Vi lại lần nữa cảm ơn Liêu Mân, Liêu Mân xua tay ý bảo không có gì, số lần nói chuyện của hai người so với lần trước đã nhiều hơn gấp đôi. Từ sau ngày đó, Liêu Mân thích tìm Kỷ Vi nói chuyện phiếm. Đại khái bởi vì hai người có tham gia chung một cộng đồng hâm mộ thần tượng, nhanh chóng kéo gần khoảng cách hơn. Thế là Kỷ Vi mơ mơ màng màng trở thành bạn bè tốt của Liêu Mân. Kỷ Vi "???" Rất nhanh đã tan học, Kỷ Vi cúi đầu nhắn tin wechat với Lâm lão gia. Kỷ Vi 【○д○】 Lâm Chấn 【⊙o⊙? 】 Kỷ Vi 【 Ông ơi, Trứ Nhi đang ở nhà sao? 】 Lâm Chấn 【 Không có. 】 Tâm tình Kỷ Vi lập tức chùng xuống, chờ tiếng chuông vang lên, cô liền thu thập sách vở, động tác cứ chậm rì rì, Liêu Mân ở đằng sau đi lại, ôm cổ cô, "Tiểu Vi Vi, bọn mình định đi uống trà sữa trân châu, cậu muốn đi cùng không?" "Không được, mình phải về nhà ăn cơm." Kỷ Vi để mặc Liêu Mân bá cổ cô, đeo balo lên muốn đi ra ngoài, Liêu Mân với theo nói "Tiểu bảo bảo, cậu thật ngoan đó nha." "Đúng vậy, đúng vậy." Kỷ Vi quay đầu, lè lưỡi trêu Liêu Mân. Liêu Mân "......" Má ơi, đáng yêu quá đi. Hai người ngồi cùng bàn với nhau mới hơn một tháng, đây là lần đầu tiên Liêu Mân phát hiện ra sự đáng yêu của cô bạn mới chuyển đến này. Kỷ Vi tạm biệt Liêu Mân, nâng balo đi ra phía ngoài trường, đứng trước cửa xe chính là chú Lưu. Triệu Cẩn Sinh cùng hai nam sinh khác đi đằng sau nhìn thấy Tiểu Vi Vi lên xe, Chu Mục xoa đầu tóc, nói "Điều kiện nhà Kỷ Vi đúng là không tồi nha." Triệu Cẩn Sinh đã sớm nhận ra Kỷ Vi, nhưng cậu vẫn có chút ngại, cậu quay qua hỏi Liêu Mân, "Cậu với Kỷ Vi có thêm wechat nhau không?" "Vẫn chưa nữa." Liêu Mân buông tay. Tâm tình Triệu Cẩn Sinh nghẹn lại. Từ đầu Triệu Cẩn Sinh đã trộm thêm wechat Kỷ Vi, nhưng không rõ là Kỷ Vi thật sự không biết hay không thấy, tới giờ vẫn chưa chấp nhận yêu cầu kết bạn của cậu, thật xấu hổ quá. ...... Trở về Lâm gia, không thấy được chiếc xe màu đen kia của Lâm Trứ, thật ra chiếc xe Hummer của anh đó giờ vẫn hay để đây, nhưng sáng nay vì chở cô đi học nên đã lấy ra đến giờ vẫn chưa thấy về. Dì Trần nhìn thấy Kỷ Vi đi vào liền gọi cô "Vi Vi, lại đây cùng dì làm bánh tart trứng nào." Kỷ Vi 'dạ' một tiếng, tiến vào phòng bếp giúp dì Trần, dì Trần luôn muốn cô bé này sớm có thể hòa nhập vào Lâm gia, vừa làm bánh vừa cùng cô nói chuyện phiếm, "Công tác của Lâm Trứ có chút vội, chờ con có thời gian, con có thể đến công ty cậu ấy nhìn xem thế nào." "Dạ được, con còn có thể đi thăm ban đúng không ạ?" Kỷ Vi dùng ngón tay chạm vào đường trắng, đưa lên miệng ăn, dì Trần cười nói, "Đương nhiên có thể." Dì Trần lại hỏi "Sau này Vi Vi muốn làm gì?" Cô nhóc hiện nay mới chỉ mười bảy tuổi, thân hình cao gầy, làn da cũng rất trắng, dưỡng da thật tốt. Kỷ Vi lắc đầu "Con vẫn chưa biết ạ." "Không sao cả, từ từ suy nghĩ, vẫn còn hai năm nữa đấy." "Dạ." Đến giờ cơm chiều, Kỷ Vi đi lên lầu giúp Lâm lão gia ăn, trong phòng Lâm lão gia lúc nào cũng thoang thoảng mùi thuốc trung y, ông muốn ăn bánh tart trứng, Kỷ Vi không cho, lông mày Lâm lão gia liền dựng thẳng lên, nhìn có chút dữ dằn. Kỷ Vi bẻ lén một phần nhỏ cho ông thì bị dì Trần thấy được, dì liền gõ nhẹ lên đầu Kỷ Vi. Kỷ Vi le lưỡi, trốn sang một bên. Sau khi ăn cơm xong, dọn dẹp nhà cửa hoàn tất, Kỷ Vi ngồi vào bàn, nhìn đống bài tập cảm thấy thật khó khăn. Dì Trần đi qua bên cạnh cô, nhìn một cái, hơi thở dài. Kỷ Vi nằm bò một hồi, lại cầm lấy di động chơi. Nhắn tin wechat cho Lâm Trứ 【 Tối nay anh không về hả? 】 Lâm Trứ không trả lời, Kỷ Vi tiếp tục chơi di động, cô biết anh rất bận, không về cũng không có biện pháp nào khác. Một lát sau, Kỷ Vi có chút buồn ngủ, cô quay đầu cầm lấy điều khiển từ xa, chuẩn bị mở phim xem, vừa lúc tìm thấy phim "Đại Thoại Tây Du 2", cô ngồi trên thảm, tay chống vào sô pha xem phim. Rất nhanh, hình ảnh xuất hiện, Đường Tăng giảng thuyết, Đại Thánh kiêu ngạo, Tử Hà xinh đẹp, Kỷ Vi nhìn một lúc, rất nhanh liền chảy nước mắt. Ngoài cửa truyền đến tiếng xe, theo phản xạ Kỷ Vi liền đứng dậy, đi nhanh về phía cửa, cô nhìn thấy Lâm Trứ mặt áo sơ mi đen từ trong xe bước xuống, bên ngoài có chút lạnh, Lâm Trứ lấy điếu thuốc trong miệng ra rồi dập tắt, đi lên bậc thang, đến gần mới phát hiện hốc mắt cô gái nhỏ đầy nước. . truyen bac chien"Sao lại khóc?" Kỷ Vi duỗi tay bắt lấy ống tay áo của anh, ngẩng đầu nói "Anh làm anh hùng tái thế của em được không?" Lâm Trứ "......" Thư ký ở phía sau "......" "Được không ạ?" vẻ mặt Kỷ Vi đáng thương, đầu ngón tay Lâm Trứ lau đi những giọt nước mắt vương trên má cô, thấp giọng nói "Được". Kỷ Vi "Vậy anh ôm em vào đi, em lạnh quá." Lâm Trứ "Tự mình đi." Kỷ Vi hất đôi dép lê qua bên cạnh, "Em không đi, em không có mang dép." Nhìn thấy bộ dạng trắng trợn này, Lâm Trứ híp mắt, cúi đầu nhìn cô nhóc, trong đầu lại vang lên lời nói lúc sáng thầy Cao nói với anh. "Trong lớp Kỷ Vi có chút cô đơn, tính cách cô bé không tệ, chính là luôn có bộ dạng ngây thơ, điều đó làm cho người nhìn rất xót thương. Tôi đã làm theo lời cậu nói, nhưng thành tích của Kỷ Vi vẫn trược dốc, hình như vẫn chưa quen phương thức dạy học ở bên này, cô bé nghe giảng không hiểu cũng không đi hỏi lại giáo viên....." Kỷ Vi duỗi tay, bày ra một bộ dạng đang cầu xin. Lâm Trứ không đáp ứng lời nói của cô, nhíu mày đi ngang qua bên cạnh cô, Kỷ Vi nghiêng đầu nhìn anh, một giây sau, Lâm Trứ khom lưng, bế ngang cô lên, ngữ khí lạnh lẽo, "Bài tập sao rồi?" Kỷ Vi "!!" Tâm trạng vui sướng vì được ôm nhanh chóng bị dập tắt. "Anh nhìn em làm." Lâm Trứ ôm người đi đến sô pha. Bên ngoài cửa. Thư ký Chiêm Vũ nhướng mày nhìn đôi dép lê màu hồng nhạt bị vứt cạnh cửa, sờ mũi cười một cái, khom lưng lên xe, ở trong xe, anh ta lấy điện thoại ra, đăng nhập vào wechat. 【 Phòng làm việc của Lâm Trứ 36 】 Chiêm Vũ 【 Còn nhớ cô bé năm ngoái Lâm tổng đưa về không? 】 Trợ lý A Mạo 【 Nhớ chứ nhớ chứ, đó là do tôi đi đón đó. Có chuyện gì sao? Đó là con gái ngoài giá thú của nam thần sao? 】 Người đại diện Thần ca 【 A Mạo, cậu muốn chết rồi đúng không?. 】 Chiêm vũ 【 Tất nhiên không phải con ngoài giá thú, ý của tôi là, chắc chỉ có cô bé mới là khắc tinh của Lâm tổng thôi. 】 Trợ lý A Mạo 【 Thật đáng sợ! Đúng vậy không? 】 Ban truyền thông 【 Đờ mờ???? 】 Ban truyền thông 【 Tôi muốn đi gặp cô bé kia.... Lần trước nghe A Mạo nói tôi cũng chưa từng gặp qua. 】 Trong nhóm chat cứ ríu rít, wechat của Lâm Trứ lại tắt âm, đương nhiên không thể nghe được, anh đặt Kỷ Vi xuống, đưa tay lật sách bài tập của cô. Thần sắc nhàn nhạt, cứ lật từng tờ một. Kỷ Vi ngồi ở trên sô pha, chép miệng, một câu cũng không nói được. Lâm Trứ quay đầu nhìn cô nhóc, hốc mắt cô vẫn còn nước mắt, con ngươi như được rửa qua một lần, sạch sẽ tinh khôi. "Không tính làm à?" Kỷ Vi duỗi tay, cầm lấy điều khiển từ xa bên kia, tắt bộ phim còn đang coi dở, bĩu môi lắc đầu. "Anh mời gia sư cho em." Giọng nói người đàn ông trầm thấp, lại có phần lạnh nhạt. Kỷ Vi "Anh không tự mình dạy em được sao?" "Anh không rảnh." Kỷ Vi "......." Hừ. Lâm Trứ không phản ứng, mặt mày vẫn nhàn nhạt, "Thứ bảy này anh mời gia sư đến dạy cho em, bù lại kiến thức." "Như thế phiền người khác quá." Kỷ Vi nắm lấy tay áo của anh, nói "Anh trở về nhiều một chút, dạy cho em." Lâm Trứ nhìn tay cô, nhẹ nhàng động một cái, ngón tay cô đã buông ra, anh nói "Làm bài tập ngày mai đi." "Em làm một mình hả?" "Anh ở đây." Câu nói "anh ở đây" làm Kỷ Vi nở nụ cười, cô trượt xuống thảm, lấy bút ra, bắt đầu nằm bò viết, Lâm Trứ kéo cổ áo, đi lên lầu, ôm máy tính xuống, ngồi trên sô pha, bắt đầu xem văn kiện. Kỷ Vi cắn đầu bút, liếc anh một cái, sau đó cười tủm tỉm, cúi đầu. "Trứ Nhi...." Làm một lúc, Kỷ Vi dùng bút chọc anh, Lâm Trứ ngẩng đầu lên, đôi mắt nhàn nhạt nhìn cô, Kỷ Vi cười chỉ vào một chỗ, "Không biết làm, chỉ em đi." Lâm Trứ hơi cúi người nhìn xuống, sườn mặt của người đàn ông này vẫn mang theo nét lạnh lùng, Kỷ Vi cười ngọt ngào. Anh lấy bút, viết vài câu trên vở, một hàng công thức xuất hiện, một lát sau, anh gõ gõ trên máy tính. Lâm Trứ 【 Bài này, giải như thế đúng không? 】 Trương Việt 【 Gì đây?? 】 Trương Việt 【 Lâm tổng quay lại đọc sách bài tập rồi hả? Ha ha ha ha ha ha ha. 】 Lâm Trứ 【 Không phải cậu vừa mới tốt nghiệp sao? Là sinh viên. 】 Trương Việt 【 Ừa, đúng vậy. 】 ......
Đánh giá từ 35 lượt Nội dung truyện Tiểu Tiên Nữ Của Lâm Ảnh Đế tuy hơi đơn điệu nhưng bù lại giọng văn nhẹ nhàng, văn phong mạch lạc tạo cho truyện có màu sắc riêng. Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái mô tả quá trình hai người đến với nhau rất nhẹ nhàng, không sóng gió. Ngoài cặp đôi chính các nhân vật phụ khác trong truyện ngôn tình cũng rất dễ ánNăm 16 tuổi, cô đến bên anh, anh bận nhiều việc…xử lý nội vụ công ty, vội vàng đi đóng phim, nhưng vẫn không quên kiểm tra bài tập của người mạnh miệng như cô bày ra vẻ mặt đầy nước mắt, lôi kéo hỏi anh “Anh làm anh hùng tái thế của em được không?”Anh lau đi nước mắt của cô, nói “Được.”Năm 19 tuổi, cô thi đại học, anh tự mình bay từ nước ngoài về, đêm đó, giới truyền thông tò mò tại sao Lâm ảnh đế không tham dự, ngày hôm sau liền có truyền thông chụp được, anh xách theo một chiếc valy màu hồng, đưa cô gái của anh đến trường đại học, gây ra bùng nổ tin cô 20 tuổi, trong nhà buộc anh kết hôn, anh nói phải chiếu cố cô cho tốt, vì thế từ chối rất nhiều thiên kim hào môn. Năm cô 23 tuổi, tốt nghiệp đại học, anh dưỡng cô thành cô dâu của mình, anh là nam thần của vô số người nhưng lại là chồng của một mình cô.
tiểu tiên nữ của lâm ảnh đế