thế tử tuyệt tình
"Chỉ Yêu Nương Tử Tuyệt Sắc" là câu chuyện ngôn tình cổ đại kể về mối tình giữa một người mang thân phận cao quý, được người người ngưỡng mộ và một người chỉ là thứ nữ thấp kém do tiểu thiếp sinh ra.
Sau này tại Tuyệt Tình Cốc bị Lý Mạc Sầu ném đi làm vật đệm chân để thoát khỏi bụi hoa tình mà chết. Lục Vô Song: Là con gái Lục Lập Đỉnh, bị Lý Mạc Sầu bắt đi nhưng không giết chết, nhờ khéo léo nên được Lý Mạc Sầu nhận làm đệ tử.
- Phóng nhãn nhìn khắp thế hệ trẻ tuổi trong thiên hạ, trừ thác đại ra, ai dám nói trảm Hắc Ám Cổ vương tử! Mở miệng là muốn săn bằng Cổ Linh Uyên, muốn chém đầu Hắc Ám Cổ vương tử, khí phách như vậy không ai có được. Tại Thần Chỉ Châu, bất kể là ai, bất kể là thiên tài cường đại cỡ nào, khi nói ra lời này phải nghĩ kỹ cân lượng của bản thân.
Fan của Châu Tinh Trì sáng tác ca khúc mang tên tài tử, nhân sinh nhật ông 60 tuổi. Bạn diễn của Châu Tinh Trì vượt bạo bệnh Lý Kiện Nhân, đóng nhiều phim hài Châu Tinh Trì, nỗ lực rèn luyện để có thể tự đi lại, sau tai biến mạch máu não.
Vòng Thái Tuế gồm 12 sao là Thái Tuế, Thiếu Dương, Tang Môn, Thiếu Âm, Quan Phù, Tử Phù, Tuế Phá, Long Ðức, Bạch Hổ, Phúc Ðức, Ðiếu Khách, Trực Phù. Sinh năm nào thì an Thái Tuế ở cung đó, rồi theo chiều thuận kim đồng hồ an tiếp các sao còn lại. Vòng Thái Tuế là một trong 3 vòng sao lớn của Tử Vi Việt Nam.
lirik lagu berkibarlah bendera negeriku dan not angka. Thẩm Tĩnh Châu có trí nhớ của kiếp trước. Nói chính xác, hắn có trí nhớ của hai kiếp. Trong kiếp thứ nhất, giống như hiện tại, hắn bị Tứ hoàng tử gài bẫy, cưỡng gian Vệ tam tiểu thư đang tĩnh dưỡng ở Hoài Ân tự. Tứ hoàng tử dùng chuyện này để uy hiếp hắn. Vì thế, hắn tìm Vệ Giai Quân, cầu xin sự tha thứ của nàng, sau đó hai nhà bàn chuyện thành thân, giải quyết ổn thỏa chuyện này. Hai người bọn họ, tuy là ngoài ý muốn mới thành thân, nhưng sau khi thành thân tình cảm từ từ nảy nở, một lòng một dạ với đối phương. Kiếp đó, hạnh phúc mỹ mãn kéo dài được mười năm. Về sau, Tứ hoàng tử mưu phản, hắn phải dẫn binh chinh chiến bên ngoài. Vì muốn chiêu dụ hắn, Tứ hoàng tử tung tin muốn nạp Vệ Giai Quân vào phủ của mình làm thiếp. Hắn chạy ngày chạy đêm trở về, kết quả lại rơi vào cạm bẫy Tứ hoàng tử, còn nàng, nàng xuất hiện bên cạnh Tứ hoàng tử, nói cho hắn biết, nàng đã thông đồng bày mưu tính kế với Tứ hoàng tử từ lâu. Mắt hắn trừng to đến nỗi muốn nứt ra, song lực bất tòng tâm, hắn trơ mắt nhìn bọn họ ôm nhau rời đi, còn bản thân mình thì rơi vào cảnh lao ngục. Đêm hôm đó, hắn bị ép uống rượu độc, cứ như thế mà chết đi. Kiếp thứ hai, hắn mang theo hận thù trùng sinh, tránh thoát âm mưu Tứ hoàng tử, hoàn toàn không đến Hoài Ân tự, cũng không có bất cứ liên quan gì với Vệ Giai Quân. Không ngờ, nàng chỉ tình cờ gặp hắn một lần mà tình sâu ý đậm, sống chết muốn gả cho hắn. Không biết nàng làm cách nào mà được thái hậu yêu thích, cho nên thái hậu mới giúp nàng hoàn thành tâm nguyện gả cho hắn. Trước sự ép buộc của phụ mẫu, Thẩm Tĩnh Châu cắn răng, thành thân. Song, nỗi hận trong lòng khó phai, làm sao hắn cam tâm chạm vào nàng. Lúc thái hậu còn tại thế, hắn còn cho nàng chút thể diện, thái hậu vừa đi, hắn lập tức đưa nàng đến tiểu viện hẻo lánh nhất trong Uy Viễn hầu phủ, đuổi hết nha hoàn tâm phúc của nàng, không cho nàng về nhà mẹ đẻ, nhốt nàng trong bốn bức tường lạnh lẽo, buồn khổ đến chết. Về phần hắn, hắn không ngừng thăng tiến, chức quan ngày càng cao, quyền thế ngày càng lớn, phụ mẫu lại ép buộc, hắn nạp thiếp, sau đó sinh con dưỡng cái. Hắn thừa nhận hắn cố ý, để cho nàng thấy, hắn có thể cho những nữ nhân khác sinh con, nhưng nhất quyết sẽ không đụng vào một sợi tóc của nàng. Quả nhiên, nàng u uất đến chết. Lại là mười năm, qua mười năm, nàng chết trong tiểu viện lạnh lẽo đó, dung nhan mộc mạc trắng bệch, chẳng giống Vệ tam tiểu thư đã từng xinh đẹp động lòng người chút nào cả. Nỗi hận thù trong lòng như được giải tỏa, đêm hôm đó hắn uống say mèm. Thế nhưng sau khi say, hắn lại khóc. Vì sao nữ nhân lòng dạ độc ác như rắn rết kia đã chết, mà hắn không hề cảm thấy vui vẻ một chút nào, ngược lại là đau đến chẳng thể nào hít thở. Tứ hoàng tử bị hắn lật đổ, nữ nhân kia cũng đã chết, nghĩa vụ nối dõi tông đường đã hoàn thành, dường như cuộc đời hắn chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Sau đó vài chục năm, hắn quyền cao chức trọng, hào quang vô hạn. Có điều về đến nhà, một câu hắn cũng không muốn nói, không bước chân vào phòng thiếp thất, ngay cả nhi tử cũng không muốn dạy dỗ. Thế nhưng, hắn lại thường xuyên đến gian phòng mà nàng đã chết trong tiểu viện vắng vẻ kia, ngồi trơ như khúc gỗ cả ngày. Mẫu thân chỉ vào mặt hắn mắng nhiếc. Khi người còn sống thì hững hờ, thậm chí còn ra sức chà đạp, khi người chết rồi, bày ra dáng vẻ tình thâm nghĩa trọng này, cho ai xem? Đúng thế, cho ai xem đây? Yêu hận dây dưa giữa bọn họ, ngoại trừ hắn, có ai biết đâu? Ngay cả nàng cũng chẳng hề biết. Ngày hôm sau, hắn ngã bệnh. Một nam nhân cường tráng, vậy mà trải qua một lần bệnh lại không đứng dậy nổi, mới hơn bốn mươi, không ngờ chết trẻ. Khi chết đi, linh hồn hắn lượn lờ trên không trung, chẳng hiểu tại sao bay về kiếp trước, hắn nhìn thấy được mọi chuyện xảy ra sau khi mình không còn. Nàng ngồi trước gương vẽ lông mày bôi son môi, nàng của hai mươi bảy tuổi có thêm sự mặn mà quyến rũ mà lúc mười bảy tuổi không có, so với năm đó, càng thêm xinh đẹp muôn phần. Nguyệt Nương tiến vào, đau lòng khóc thành tiếng báo cho nàng biết, hắn đã bị ép uống rượu độc trong đại lao. Nàng ngẩn ngơ ngồi tại chỗ, sau đó mới dùng giọng điệu bình tĩnh dặn dò từng chuyện từng chuyện một, sắp xếp đường lui ổn thỏa cho phụ mẫu, đưa con cái còn thơ dại rời đi. Cuối cùng, giữa tiếng khóc đau xé lòng của Nguyệt Nương, nàng giấu con dao găm vào người, đi vào tẩm điện Tứ hoàng tử. Ngay tại lúc Tứ hoàng tử hồn bay phách lạc vì sắc dục, con dao găm kia đâm vào lồng ngực gã. Trên gương mặt xinh đẹp rực rỡ của nàng, máu tươi tung tóe, sau đó, nàng không do dự cắt cổ tử vẫn. Một ngày, vỏn vẹn chưa đến một ngày. Nàng không hề phụ lời hứa sống chết có nhau của bọn họ. Lòng Thẩm Tĩnh Châu đau như cắt, gần như điên loạn. Lúc ấy, hắn mới biết được mình làm sai cái gì. Trời cao cho hắn cơ hội đền bù tiếc nuối ở kiếp trước, vậy mà hắn càng làm càng sai nhiều hơn, giày vò hành hạ nàng đến chết. Kiếp đầu tiên, nàng chết vì bị Tứ hoàng tử bức ép, kiếp thứ hai, nàng lại chết trong tay hắn. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, đột nhiên hắn tỉnh lại một lần nữa, sự sống lại này khiến hắn mừng như điên. Hắn có ba kiếp, kiếp này, hắn nhất định sẽ yêu thương nàng, bảo vệ nàng, nguyện đầu bạc răng long, con cháu đầy đàn. - Thẩm Tĩnh Châu đi đến gian nhà giữa, nơi Tứ hoàng tử đang ở, hắn hỏi "Giải quyết xong hết đám người đó chưa? Không sót ai chứ?" A Trạch gật đầu khẳng định, "Dạ không có." Ám vệ đi theo bảo vệ hoàng tử đều là cao thủ đại nội, không dễ giải quyết, để làm được như hôm nay, Thẩm Tĩnh Châu đã chuẩn bị từ rất lâu. Vừa bước vào cửa, Thẩm Tĩnh Châu đã nhìn thấy Tứ hoàng tử nằm ở trên giường, ngủ say như chết, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại. "Đưa tất cả bọn họ đến Phật đường đi." "Dạ." A Trạch vung tay, vài hắc y nhân không biết xuất hiện từ đâu, lục soát khắp phòng, đưa toàn bộ công tử thế gia và đám kỹ nữ đến Phật đường. Còn A Trạch thì tự tay đưa Tứ hoàng tử đi, tiếp theo cởi sạch y phục cả nam lẫn nữ rồi đẩy vào cùng một chỗ. Sau cùng, tiệc rượu ban ngày được dựng lại một lần nữa, chén bát ly tách bừa bộn tại hiện trường, còn có thúc tình hương thoang thoảng trong không khí, đến khi nhận được cái gật đầu của Thẩm Tĩnh Châu, mọi người mới nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi Phật đường. "Tản ra đi. A Trạch, ngươi tự canh giữ." "Dạ." Sắp xếp ổn thỏa, trời cũng gần sáng. Thẩm Tĩnh Châu nán lại gần đó trong chốc lát, chỉ một lúc sau, hắn nghe thấy một giọng nữ nhân sắc bén quát lớn truyền sang từ bên kia "Hoang đường, dám mạo phạm Phật Tổ, mạo phạm Trưởng công chúa, bắt lại hết cho ta." Hắn mỉm cười. Trưởng công chúa là trưởng tỷ của thánh thượng, tiếng nói cực kỳ có giá trị. Bà là người ngay thẳng, ghét nhất thói ngông cuồng, huống chi cả đám nam nữ cởi sạch y phục phóng đãng nơi Phật đường, lần này Tứ hoàng tử chắc chắn gặp họa. Hắn nhìn về hướng nữ viện, có chút do dự, song hắn không định đi xem tình hình Vệ Giai Quân thế nào. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ có thể đường đường chính chính rước nàng về phủ, hà tất phải gấp gáp nhất thời. Có điều, hắn không hay biết, tối qua lúc Nguyệt Nương đưa Vệ Giai Quân về, trong lòng đã mắng chủ tử như hắn vô số lần. Hắn không biết đây là lần đầu tiên của cô nương người ta sao? Ban nãy không nhìn kỹ, bây giờ mới phát hiện hắn giày vò người thành hình dáng gì. Không nói đến chuyện toàn thân không còn chỗ da thịt nào nguyên vẹn, ngay cả hạ thân cũng sưng không nhìn nổi, dịch thể trộn lẫn tơ máu tràn trề vương vãi khắp nơi, thậm chí dính lên cả mặt và tóc, vừa nhìn là biết, hắn không chỉ bắn một chỗ. Càng đáng xấu hổ chính là, hạ thân vừa được rửa sạch lại chảy ra, cuối cùng Nguyệt Nương cảm thấy không ổn, nàng ấn lên phần bụng nhỏ hơi phồng to của Vệ Giai Quân, đè ép một lát mới khiến vật kia chảy ra hết. Nếu không biết, nàng còn tưởng cô nương này bị người ta luân phiên cưỡng gian cơ đấy. Vất vả lắm mới rửa sạch, mỗi một nơi đều cẩn thận bôi thuốc, sau khi chải bới lại tóc, thay đổi y phục, Nguyệt Nương dùng chăn quấn Vệ Giao Quân kỹ lưỡng, nhân lúc trời còn tối lén lút đưa nàng về phòng. Nha hoàn của Vệ Giai Quân vô cùng sốt ruột, tiểu thư nói với các nàng chỉ đi dạo một chút, Hoài Ân tự rất an toàn, các nàng không để tâm lắm. Song thấy trời tối rồi mà tiểu thư còn chưa về, các nàng muốn nhờ người đi tìm, có điều lại sợ lan truyền ra ngoài không tốt cho thanh danh tiểu thư. Vệ tam tiểu thư mất tích ở Hoài Ân Tự, đến tối chưa về, truyền ra ngoài còn có thể nhìn mặt ai? Cuối cùng hai người quyết định tự chia nhau ra tìm. Tìm đến nửa đêm cũng không thấy người, hai nha hoàn đành quay về xem thế nào, trong lòng bất an. Vừa vào cửa, nha hoàn tên Thúy Vũ bỗng reo lên, "Nhìn kìa, ở trên giường." Trên giường lớn trong phòng, các nàng nhìn thấy rèm che được thả xuống, dưới giường là một đôi giày. Các nàng bước nhanh qua, xốc rèm che nhìn vào, Vệ Giai Quân đang ngủ ngon lành, hít thở đều đều. Hai tiểu nha hoàn luôn miệng niệm Phật, thì ra tiểu thư đã trở về rồi, may quá, may quá. Nha hoàn tên Hoàng Thường dựng thẳng ngón tay lên, ra hiệu chớ lên tiếng, hai người nhẹ chân nhẹ tay, một người đi sang phòng ngủ kế bên, một người ở lại gác đêm.
"Ưm... a a." Cảm nhận được vật kia đang tấn công, Vệ Giai Quân vừa vội vừa sợ. Thẩm Tĩnh Châu cúi người kề sát vào tai nàng "Nhỏ giọng một chút, kẻo nha hoàn phòng kế bên nghe thấy đấy." Vệ Giai Quân sợ tới mức hoa huyệt co rút, nàng nhanh chóng đưa tay bịt miệng. Chuyện thế này bị nha hoàn trông thấy, nàng còn mặt mũi nào nữa. Thẩm Tĩnh Châu cho nàng ánh mắt tán thưởng, hắn nhấn eo một cái, gậy thịt chắn trước cửa hoa huyệt dùng hết sức chui tọt vào trong. Hắn thở hổn hển nói với nàng "Tiểu ni cô, nàng phải kiềm chế, nếu bị ta làm đến sung sướng, Phật tổ sẽ không cần nàng đâu." Nói xong, hắn đánh hông, mạnh mẽ thảo phạt. Lần này không có bất kỳ bước dạo đầu nào, dường như hắn cố ý đè chặt hai đùi nàng, đâm rút vừa gấp vừa nhanh. Ngay từ đầu, rút lui đã vô cùng khó khăn. Song đúng như những gì Tứ hoàng tử nói, trời sinh thân thể Vệ Giai Quân mẫn cảm cực điểm, rõ ràng chẳng có bước dạo đầu nào cả, bị hắn cưỡng chế cắm vào, mới đâm rút vài cái, không ngoài dự đoán nàng đã ẩm ướt, từ từ xuất hiện khoái cảm. Biết nàng mẫn cảm, Thẩm Tĩnh Châu ác ý rút gần như toàn bộ gậy thịt ra ngoài, bề mặt thô ráp chằng chịt gân xanh lại nghiền nát miệng huyệt tấn công đường hành lang nhạy cảm bên trong nàng, dẫn đến thịt mềm bóp chặt hắn không tha, cuối cùng hắn dùng sức đẩy vào, đầu rồng mang theo gai nhọn đâm thẳng vào hoa tâm, khiến nàng run rẩy, cửa hoa tâm hút lấy mầm tai họa kia, sung sướng đến nỗi hắn muốn bay lên trời, sau đó là vòng tuần hoàn liên tục. "Ưm. . . " Vệ Giai Quân đã cố hết sức kiềm chế, nhưng vẫn rên rỉ ra tiếng. Động tác của hắn cực nhanh, khiến cho ván giường bắt đầu rung động. "Két. . . két. . . " Vệ Giai Quân quá sợ hãi, Thúy Vũ nằm ngủ ngay phía dưới, có khi nào muội ấy bị tiếng vang làm tỉnh, nhìn thấy bản thân nàng như thế này? Đã vậy Thẩm Tĩnh Châu còn xấu xa nói "Tiểu ni cô, nàng chảy nước." Hắn đưa tay đến cửa huyệt nàng xoa xoa, sau đó đưa ngón tay dính chất lỏng nhớp nháp đến trước mắt nàng, để nàng nhìn cho rõ. Vệ Giai Quân thẹn không chịu nổi, nàng chỉ có thể xoay đầu không nhìn. Thẩm Tĩnh Châu không gấp, đợi đến khi nàng từ từ rơi vào trầm mê, hắn mới nâng mông nàng lên, "Bạch bạch bạch bạch. . ." Bắt đầu va chạm nặng nề. "Ưm a ưm a." Nàng bị kích thích đến giật giật thân thể, muốn thét lên lại không dám, đành phải che kín miệng, thậm chí còn chịu đựng không rơi nước mắt. Nhìn nàng như thế, Thẩm Tĩnh Châu cảm thấy cực kỳ đáng yêu. Vì để ngắm thêm dáng vẻ đáng yêu đó của nàng, hắn quyết định không nói cho nàng biết, nha hoàn ở phòng kế bên đã bị hắn động tay động chân từ lâu rồi, cho dù nàng có thét to cỡ nào, bọn họ cũng sẽ không nghe thấy. Gậy thịt to dài tiến vào hoa huyệt nàng, bị tường thịt mềm mại bên trong ôm chặt khít, đường hành lang nhấp nhô giống như có vô số cái miệng nhỏ mút lấy gậy thịt hắn. Hắn muốn gào thét xuyên qua, đầu rồng ngẩng cao đầu hung ác xông thẳng vào hoa tâm mềm mại. Bên trong đầy thịt mềm, vừa vào đến nơi, hoa tâm bị kích kích run lên, cái miệng nhỏ bình thường khép kín bây giờ giãn ra hết cỡ, ngậm lấy đầu rồng, dùng sức mút một cái. Cả người Thẩm Tĩnh Châu ngập tràn kích thích, hắn nghiến răng nghiến lợi va chạm, vừa làm vừa nói "Tiểu ni cô, cái miệng nhỏ của nàng hút chặt quá, hồn bản thế tử suýt bị nàng hút mất rồi." Vệ Giai Quân muốn phản bác, nhưng miệng không thể thốt ra lời thô tục, nàng chỉ có thể dốc sức lắc đầu, mái tóc đen dài tản mạn khắp nơi. Đôi gò bồng đào của nàng vốn bị va chạm mà liên tục bay lên, kết hợp với động tác lắc đầu, càng rung chuyển không ngừng, thấy thế hai mắt Thẩm Tĩnh Châu phát sáng. Nói nàng là bảo vật trời sinh cũng không sai, mới mười sáu tuổi đã quyến rũ đến mức này, khó trách Tứ hoàng tử thần hồn điên đảo vì nàng, biết nàng đã là thê tử, là mẫu thân người ta, vậy mà vẫn cậy mạnh đoạt. Hừ, ở kiếp này, nếu Tứ hoàng tử dám cả gan muốn như vậy, hắn sẽ khiến giả không chỗ chôn, đây là thê tử của hắn, nghĩ như thế, tốc độ hạ thân chọc vào càng ác liệt hơn nữa. Bị hắn không thương tình đâm rút, nước mắt Vệ Giai Quân trào ra, hoa huyệt tê mỏi, bụng cực kỳ trướng, gần như muốn vỡ tung. Vật kia thô to như cánh tay, nàng chỉ vừa thân, làm sao chịu đựng nổi. Nàng chỉ có thể vừa rên rỉ vừa khóc lóc cầu xin, "Đừng mà, đừng như vậy mà, đau quá." "Òm ọp òm ọp. . ." Đáp lại nàng chỉ có âm thanh chứng tỏ hắn chơi nàng mãnh liệt cỡ nào. "Tiểu ni cô." Thẩm Tĩnh Châu trêu đùa, "Nước chảy nhiều đến thế còn nói đau, người xuất gia không được nói dối đâu." Vệ Giai Quân khóc rấm rứt, nàng đành phải nói "Ngươi nhẹ chút, đừng dùng nhiều sức như vậy. . . A. . . Chậm lại, quá nhanh rồi. . . Ưm a. . ." "Chẳng lẽ nàng không chịu nổi?" Thẩm Tĩnh Châu đã quá hiểu thân thể nàng, đừng thấy nàng mảnh mai yếu ớt, kỳ thật chơi thế nào cũng không hỏng, trước kia, chuyện phóng đãng nhất bọn họ đều đã làm qua. Trong biệt trang, sau khi đuổi hạ nhân đi hết, hai người quên trời quên đất làm suốt ba ngày ba đêm. Tuy lần đầu tiên có thê thảm một chút, nhưng càng về sau, tiểu huyệt của nàng chẳng khác nào động bàn tơ, cuốn lấy hắn trầm mê không thôi, dù chơi hung bạo cỡ nào, qua ngày hôm sau đã lành lặn như chưa từng xảy ra chuyện gì. Vệ Giai Quân lắc đầu, nàng chỉ có thể lắc đầu, cái miệng nhỏ phơn phớt hồng tự cắn ngón tay mình, sợ sẽ kêu thành tiếng. Thế nhưng, nàng chẳng thể nào khống chế cảm giác tê tê dại dại dưới hạ thân, khoái cảm như sóng sau xô sóng trước. Đột nhiên hắn than nhẹ "Tiểu ni cô, nàng quả là Bồ tát hóa thân." Đôi mắt mờ sương của Vệ Giai Quân mở to, nàng không biết tại sao đột nhiên hắn tâng bốc mình như vậy. Ngay sau đó, nàng lại nghe hắn nói tiếp "Bên trong tiểu huyệt của nàng chính là miền đất cực lạc." Vệ Giai Quân trừng mắt, nàng cố đẩy hắn ra "Không cho phép ngươi bất kính với Bồ Tát." Vừa dứt lời, đầu rồng của Thẩm Tĩnh Châu đâm thẳng vào hoa tâm nàng, đúng lúc gặp được thời cơ, "Phọt" một cái cắm vào tử cung. Thẩm Tĩnh Châu mừng như điên, bàn tay nắm chặt mông nàng gấp gáp tăng tốc độ, tựa như đóng cọc, "Phốc phốc phốc phốc" nhanh đến nỗi không hợp lẽ thường, mỗi một lần đâm vào là phá vỡ hoa tâm, đánh lên tử cung, hắn thề phải phá tan phòng ngự của Vệ Giai Quân trong một lần hành động, khiến nàng quân lính tan rã, không còn sức phản kháng, chỉ có thể phục tùng dưới hạ thân hắn. Vệ Giai Quân chịu kích thích quá lớn, lúc này cả người nàng run lẩy bẩy, bụng dưới vừa đau vừa lâng lâng, xen lẫn khoái cảm cực lớn không thể coi nhẹ, hết lớp sóng này đến lớp sóng khác, nàng không còn sức để kháng cự, chỉ có thể mặc cho cảm xúc chi phối bản thân, lớn tiếng rên rỉ "Ư ư a a." "Tiểu ni cô." Hắn lại nói "Nàng đã bất kính với Bồ tát rồi, nơi này là Phật môn thanh tịnh, nàng lại cùng nam nhân giao hoan tìm vui, Bồ tát của nàng, Phật tổ của nàng đều nhìn thấy nàng bị nam nhân làm đến không ngừng rên rỉ, nước phun đầy đất, nàng nói xem, lục căn nàng có tịnh không?" Vệ Giai Quân đâu còn tỉnh táo để trả lời hắn. Trước thế tấn công vừa nhanh vừa mãnh liệt của hắn, khoái cảm tích lũy được sắp nổ tung trong cơ thể nàng, đầu ngón chân co quắp, mí mắt giật giật liên tục. "A. . ." Hoa tâm phun dâm thủy tưới gậy thịt hắn ướt đẫm. Được dòng nước ấm nóng của nàng tưới lên, Thẩm Tĩnh Châu có cảm giác như bị phỏng, cán gậy tê rần, hắn chẳng nói chẳng rằng, chỉ vùi đầu đâm rút, trong huyệt thịt run rẩy kịch liệt, hắn đâm mạnh vài chục cái, cuối cùng vùi sâu vào trong hoa tâm nàng bắn ra. Hai người đều sung sướng đến cùng cực, nhắm mắt hưởng thụ thật lâu không lên tiếng. Thẩm Tĩnh Châu từ từ ổn định hơi thở, hắn nằm xuống bên cạnh nàng, gậy thịt hơi mềm không nỡ rút ra, cứ cắm như vậy, sau đó hắn ôm cả người nàng vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần mềm mại của nàng. "Vệ Giai Quân." Hắn nhắm mắt gọi tên nàng, rốt cuộc không gọi nàng là tiểu ni cô nữa, "Xem thân thể của nàng này, hoan ái thô bạo như vậy mà vẫn có thể thoải mái đến nhường này, còn dám nói muốn làm ni cô." Giọng điệu trào phúng của hắn thành công chọc giận Vệ Giai Quân. Nàng bất ngờ mở mắt rồi đẩy mạnh hắn ra, "Cút." Bất chấp cả người trần trụi, nàng mở to mắt nhìn hắn, "Thẩm Tĩnh Châu, ta có làm ni cô hay không, cũng không gả cho ngươi."
Tuyệt là giai đoạn xấu nhất. Tử với Mộ còn có sinh nhưng Tuyệt là tuyệt diệt. Cho nên Tuyệt đóng Phụ Mẫu, Huynh Đệ hay Phu Thê kể là tuyệt đối xấu. Tuyệt vào cung Tật Ách có tốt như Triệt Tuần không? Căn cứ vào nghĩa tuyệt của nó? Không và trái lại. Tuyệt vào Quan Lộc và Tài Bạch là cho ý chí kém cỏi, ưa nản, thiếu hăng hái chiến đấu. Các sách Trung Quốc không thấy nói về cách Tuyệt Hỏa tức Tuyệt gặp Hỏa Tinh. Nhưng Tử Vi Việt có Tuyệt gặp Hỏa Tinh khi Mệnh cung đóng Hợi thì lại là con người quật khởi hiên ngang. Vận có chúng thì dễ xoay chuyển thời cơ, như con ngựa Đích Lưu của Lưu Bị nhảy qua Đàn Khê, sắp cùng khốn mà lại vượt lên. Tuyệt Hỏa đi cùng Thất Sát thành ra người tàn nhẫn Cung Tỵ Sát ấy là đẹp quá Nếu chẳng may Tuyệt Hỏa cùng ngồi Ấy phường tàn nhẫn đó thôi Ấy phường khát máu tanh hôi sá gì Chủ sự bại hoại, khô cằn, tiêu tan, làm bế tắc mọi công việc, chiết giảm phúc thọ TTL, thăng trầm, đoạn tuyệt, hiếu sắc, xa cách người thân, sống cô độc, không giữ lời hứa, phá sản Mệnh có Tuyệt tọa thủ thì khôn ngoan, đa mưu túc trí TTL Tuyệt tương hợp với Hóa Lộc thì đắc cách. Tuyệt cư Tí Ngọ hội Song Lộc thì thông minh, phát phúc, có văn học mà quí hiể Chú ý VVT an vòng Tràng Sinh theo kiểu khác mới có trường hợp Tuyệt tại Tí Ngọ VVT Tuyệt Gặp Vũ Khúc, Phá Quân thì cha con bất hòa, vợ chồng ly biệt, trai thì lãng đãng rong chơi, gái thì đa dâm, vợ cả và vợ hai tư tình thông gian VVT Tại Tử thì rất kỵ gặ Hội với Cô Quả ở Tử Từc thi là cách về già không có con hay là cách hữu sinh vô dưỡng VVT Xa quê hương lập nghiệp, họ hàng ly tán Sống cô độc Làm việc hay thất bại Hay thất tín, không giữ lời hứa Vì gái đẹp mà chết Nữ Mệnh hay trách mắng người khác, kèn cựa, không thực lòng yêu chồng, vợ chồng xung khắc bất hòa Tại Tử thì ít con Kình gặp Tử đồng cung hay Tuyệt tam chiếu thì tính tình nóng nảy, hung bạo Đào Hoa gặp Tử đồng cung hoặc Tuyệt tam chiếu thì quỉ quyệt, xảo ngôn, hoang dâm, du đãng, vong ơn bội nghĩa Mã Tuyệt đồng cung thì như ngựa hết đường chạy, chủ sự bế tắc, thất bại Mã cùng sao Tuyệt một nhà, Cùng Đồ Mã ấy thật là vô phương Mã kia Tuyệt địa một nhà, Cùng Đồ Mã ấy thiệt là vô phương Bộ Mã Lộc rất tốt đẹp nhưng nếu bị Tuần Triệt hay gặp Tuyệt đồng cung hoặc Mộc Dục tam chiếu thì lại không còn tốt đẹp, nếu giàu có thì chết sớm nhưng nếu nghèo hèn thì lại sống lâu Mã, Lộc hãm Không Vong Tuyệt Bại, Sợ Kiếp Không hợp Thái Tuế xung Giầu tổn thọ, khó duyên sinh, Phù Thân giúp Mệnh hạn hành khác nhau B158 Lộc Mã ngộ Bại, Tuyệt hương ở Bại Địa, Tuyệt Địa Tuế ngộ Không Kiếp là phương không lành B171 Kình Dương ngộ Tuyệt ở chốn hãm thì chết non Dương Nhận ngộ Tuyệt tinh chốn hãm, Công cù lao bú mớn như không B49 Thất Sát Hình Kỵ gặp Tuyệt thì chết non Tuyệt ngộ Thất Sát, Kỵ, Hình, Thiếu niên yểu triết như hình Nhan Uyên B180 Cung Phúc Đức có Tướng Binh gặp Tử hay Tuyệt thì trong họ có người chết trận, chết về binh đao Họ hàng có kẻ binh đao, TướngBinh Tử Tuyệt đóng vào Phúc cung 11 Họ hàng có kẻ binh đao, Tướng Tướng Quân Binh Tử Tuyệt đóng vào phúc cung Người tộc thuộc phải lo chinh chiến, Tướng, Phục Binh, Tử, Tuyệt Phúc cung cung Phúc có thì người trong họ hàng phải lo chinh chiến B108 Họ hàng có kẻ binh đao, Tướng Tuyệt Tử Phục lâm vào phúc cung QXT Tử Vi Thất Sát tại cung Tỵ thì ví như vua mang kiếm báu tất nhiên có uy quyền và phú quí, gặp Hỏa Tinh, Tuyệt hội họp thì người khát máu, tàn nhẫn, hay giết người, nhưng lại gặp thêm Bật Khoa Mã Ấn Tràng Sinh, Hồng Loan thì lập được chiến công thần kỳ, là ại Tướng Sát Tử Tử Vi Thất Sát Tốn cung cung Tỵ ế huề bảo kiếm, Hỏa Hỏa Tinh Tuyệt nhập xâm, đa sát chi nhân, hạnh ngộ Bật Khoa Mã Ấn Sinh Hồng di lập chiến công vi ại Tướng TTL TTL cho rằng Mệnh an tạiTuyệt địa có Thất Sát tọa thủ gặp Kình Đà hội hợp thì như Nhan Hồi bị chết sớm Sát Thất Sát lâm ở tại Tuyệt ịa hội Dương à, Nhan Hồi yểu triết TTL Mệnh Tử Phủ Vũ Tướng, hạn gặp Thiên La Cự Môn Thiên Đồng có Tử thủ hay Tuyệt chiếu lại có sát tinh thì như Quan Hầu, tức Quan Vân Trường, chết thảm nơi trận mạc. Chú ý Tử Vi Tí Ngọ mới có Cự Đồng hãm đồng cung tại Sửu Mùi, và Tử Phủ Dần mới có Cự Đồng hãm tam chiếu với nhau tại Tỵ Dậu, Tuyệt chỉ an tại Dần Thân Tỵ Hợi và không bao giờ Tử và Tuyệt tam hợp xung chiếu Mệnh đắc Tử Phủ Vũ Tướng hạn đáo Thiên La Tử Tuyệt Cự Cự Môn Đồng Thiên Đồng Sát diệu Sát tinh lai xâm, ngộ địa sa trường, Quan Hầu táng Mệnh 74 Phúc cư Tuất gặp Tả Hữu, Hồng Quyền, Tử Vi Thiên Phủ thì mồ mả rất đẹp, kết phát, tạo nên những sự nghiệp kỳ dị, sợ gặp Cự Đồng, Kiếp Tuyệt Xương Linh thì mộ phần đưa đến nhiều người tàn tật, nghèo hèn, không có cửa nào mà tránh được Phúc cư Địa Võng cư Tuất, hạnh phùng Phù Bật, Hồng Quyền Tử Phủ Tử Vi Thiên Phủ mồ tinh vi tối hảo mồ mả rất đẹp, âm công hoạnh phát mồ mả kết phát kiến công lập nghiệp dị thành tạo nên những sự nghiệp kỳ dị, khủng kiến sợ gặp Cự Đồng, Kiếp Tuyệt Xương Linh mộ phần đa phát tật nguyền mộ phần đưa đến nhiều người tàn tật, bần cách nghèo hèn vô môn khả đáo không có cửa nào mà tránh được
thế tử tuyệt tình