vợ ơi đừng đi

Vợ ơi, đừng đi công tác nữa được không? Buổi sáng hôm vợ hắn lên máy bay đi công tác thì ngay tối ấy cô nàng đã "ra tay" với hắn. 11 giờ đêm, hắn vừa chợp mắt thiu thiu ngủ thì bị tiếng chuông inh ỏi đánh thức. Hắn hé cửa nhìn ra, thấy cô nàng trong bộ váy Cập nhật Full nhanh nhất Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! tác giả Lãnh Nguyệt Băng trên Top Truyện Tranh thuộc thể loại Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp Bạn đang đọc truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! của Bố ơi, đừng lấy vợ! - Chương 12: Tình cũ không rủ cũng tới (Hồng Nhung/Lotus - Theo Pháp luật và bạn đọc) 14/06 21:25 - Chương 11: Một nụ hôn cho hai người phụ nữ (Hồng Nhung/Lotus - Theo Pháp luật và bạn đọc) 13/06 21:37 Ngày 13/10, tại phiên tòa xét xử vụ bé gái 3 tuổi ở Thạch Thất bị đóng đinh vào đầu, ông Nguyễn Trung H. (SN 1967) ngồi ở một góc khuất theo dõi phiên xử đứa con trai mà ông dứt ruột đẻ ra - bị cáo Nguyễn Trung Huyên (SN 1992), người đã 5 lần hành hạ, giết hại đứa Jungkook: Hay là để tôi đổ đi +. Jungkook thấy vậy liền cầm đĩa trứng tính đem đi đổ, nhưng lại bị cô giựt lại. +. Lisa: Ai nói tôi không ăn, đưa đây, đổ thức ăn là mang tội đó. +. Lisa giựt lại, cầm thìa lên, dùng hết can đảm, múc một ít đưa vào miệng. +. Hắn lirik lagu berkibarlah bendera negeriku dan not angka. ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Thể loại ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho cô. Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng. Sáng tạoĐăng video Quản lý videoPhân tích dữ liệuQuản lý tương tácTrang chủAnimeThịnh hànhMục lụcTrực tiếpĐăng nhập để xem nội dung liên chúng tôiLiên hệ chúng tôiTải ứng dụngĐiều khoản sử dụngChính sách riêng tưKhiếu nại vi phạm© 2023 Bilibili Phản hồi Báo xấu24 Lượt xem18/05/2022Hài hước kênh 0 Người theo dõi 413 VideosĐề xuất cho bạnTất cảAnime703Nữ sinh hài hước thể hiện sự ức chế với độ đãng trí của mẹ và anh traihaihuochàittHài hước kênh634 Lượt xem021Rem 😍AnimeEdit2k5 Lượt xem305Cách xử lý khi gặp biến thái😂😂😂haihuochàittHài hước Lượt xem319Câu chuyện xin tiền hohc thêm và cái kếtHài hước kênh34 Lượt xem113Thanh niên số nhỏ nhất năm😂Hài hước kênh28 Lượt xem219Thách bạn xem mà k cười🤣Hài hước Lượt xem140Khi chuyên toán dạy conHài hước Lượt xem112Lớp học vẽ có gì vui 🤪Hài hước kênh716 Lượt xem214Đừng bao giờ cà khịa trẻ con🤣Hài hước Lượt xem227Nỗi niềm của những người chân dàiHài hước Lượt xem200Khi Nam Tào hoá rồng p2Hài hước kênh15 Lượt xem501Tấm chiếu mới đi làm giang hồ 😂Hài hước kênh87 Lượt xem113Ruồi sa bể phốt 😆😆😆Hài hước kênh29 Lượt xem125Ám hiệuhaìhuochàittHài hước kênh28 Lượt xem102Cà khịa cực mạnh🤣Hài hước kênh30 Lượt xem150Tự dưng vỡ mồm 😂Hài hước kênh15 Lượt xem138Troll kiểu cười ẻ 😂Hài hước kênh16 Lượt xem231Đi test covit😆😆😆Hài hước kênh22 Lượt xem127Chuyện hồ sơ thi đại họcHài hước Lượt xem114Haha niceHài hước kênh19 Lượt xemTrang chủ>Vợ ơi rm đừng đihaihuochàitt>Bình luận GửiKhông thấy gì đâu Dũng đưa con gái về lại quán cơm của Hiền để dọn đồ, nhìn những vật dụng cũ kĩ trong căn gác xếp chật chội làm Dũng càng hận chính mình nhiều hơn."Cứ lấy hết mọi thứ, ba cho con hai phòng luôn...một phòng để những thứ này, phòng còn lại sẽ có những thứ mà con muốn."Hoàng Yến mỉm rồi cùng ba dọn hết những món đồ gắn bó với mình suốt mấy năm qua."Anh đưa Hoàng Yến về nhà để chăm sóc cho con bé, cảm ơn em..." Dũng nói với em vợ duyên dáng của hắn cười rồi nháy mắt đáp lại "Không cần cảm ơn đâu anh, đền ơn là được rồi!"Dũng hiểu ý cười nhẹ rồi ra Yến vui sướng trước căn nhà hoành tráng của ba, cô bé chạy lên xuống xem xét căn nhà cả buổi mà không biết mệt, còn Dũng tranh thủ nấu chút đồ ăn cho cả hai."Con thấy sao, nhà này được không?"Hoàng Yến cười tít mắt "Đẹp và to hơn nhà cũ nhiều, còn có cả hồ bơi nữa...hi hi!"Dũng đưa tay vuốt tóc con gái rồi nói "Ăn xong nghỉ chút rồi chiều ba đưa con đi mua đồ mới.""Yeeh...!"Cô bé không ngại ngần hôn lên má Dũng như lúc còn nhỏ....Vài ngày sau, Dũng sang nhà cậu em trai để bàn một số việc."Anh chắc chứ? Vợ em tuy từng làm việc văn phòng nhưng đã nghỉ lâu rồi, sợ không đảm đương được công việc của thời buổi bây giờ." Mạnh cười rồi đáp lại "Chỉ là làm người đại diện thôi, thay mặt anh tiếp xúc với đối tác...vì giờ anh muốn dành thời gian cho Hoàng Yến nhiều nên cần một người..."Mạnh suy nghĩ một lát rối nói tiếp "Cũng không có gì, chỉ là em sợ Hiền không làm được rồi gây họa cho anh thì khổ.""Vậy thì cứ để cho Hiền làm thử một thời gian xem sao!" Dũng nói."Quyết định là của vợ em..." Mạnh nói rồi cả hai cùng nhìn sang Hiền. Từ lúc đầu tới giờ cô nàng chỉ ngồi im mà không nói gì."Vậy thì em sẽ làm, có gì thì nhờ anh Dũng chỉ bảo thêm..." Hiền đồng chuyện thêm một lúc rồi Dũng về. Hắn muốn Hiền làm người đại diện để hắn không cần ra mặt nhiều trên công ty, một phần vì muốn chăm sóc chu đáo cho con gái, phần còn lại là để chuẩn bị cho kế hoạch tiếp cận vợ sau Hiền đến nhận công việc, cô nàng mặc bộ váy công sở và trang điểm nên xinh đẹp hơn hẳn thường ngày. Dũng cố kìm nén ham muốn để hướng dẫn công việc cho cô em dâu."Trưa rồi, mình đi ăn luôn..." Dũng nói với Hiền."Anh không đón con gái sao?""Hôm nay Hoàng Yến học cả ngày, buổi trưa ở lại trường luôn nên chiều anh mới đón."Dũng đưa Hiền tới một nhà hàng ăn trưa rồi chạy thẳng tới một khách sạn khá xa."Anh tới đây làm gì?" Hiền biết thừa nhưng vẫn làm bộ cười "Còn một vài việc nữa anh hướng dẫn thêm cho em...""Giờ đang nghỉ trưa mà, chưa tới giờ làm...""Vậy thì mình vào đây nghỉ, lát tới giờ rồi làm..."Hiền cũng cười rồi cả hai nhanh chóng vào trong. Hôn nhau ngấu nghiến như đôi tình nhân trẻ, Dũng lựa thế rồi đẩy dương vật vào người cô em dâu. Hai người quần nhau tới chiều mới đưa Hiền về trước rồi qua đón con gái, cô bé cười tươi trong bộ đồng phục học sinh chào hắn và lên xe. Về nhà là lại vào bếp chuẩn bị cơm tối, hắn muốn bù đắp thật tốt cho con gái mình."Nay có gì vui mà cười hoài vậy con gái?" Dũng hỏi khi hai cha con đang ăn cơm."À...có thằng kia tặng hoa cho con, mà nó cúi mặt không dám nhìn, con tránh qua một bên nhường chỗ cho nhỏ bạn mập ú thế chỗ nhận hoa. Thằng đó cười toe toét nhìn lên rồi mếu máo muốn khóc khi bị con nhỏ nắm tay lôi đi...ha ha!"Dũng cũng cười nhưng trong lòng lại thoáng lo lắng khi nghĩ tới một ngày nào đó con gái mình sẽ thuộc về thằng khác."Mà con có...bạn trai chưa?" Dũng hỏi."Làm gì có đâu ba, con không thích thằng nào hết!" Hoàng Yến vui vẻ trả nghe được câu trả lời cảm thấy vui lòng, hai cha con cùng dọn dẹp trong tiếng cười đùa vui vẻ. Dọn xong lại cùng nhau ngồi xem ti vi, Hoàng Yến cầm dĩa trái cây và đút từng miếng cho ba mình. Tâm trạng trỗi lên, Dũng lại ôm con gái vào lòng. Hoàng Yến cũng ngoan ngoãn ôm lấy ba mình như lúc còn là cái ôm xuất phát từ tình cha con thuần khiết nhưng hiện tại Hoàng Yến đã là một thiếu nữ xinh đẹp, hương thơm của cơ thể con gái mới lớn làm Dũng rạo rực, mùi hương này khác hẳn những người phụ nữ trước đây của hắn."Cũng trễ rồi, mình đi ngủ thôi con gái!" Dũng tìm cách tránh Yến gật đầu, cô bé rời khỏi người ba mình nhưng càng làm Dũng rạo rực hơn khi đôi môi mềm mại hôn lên má của hắn."Ba ngủ ngon!"Từ khi trở về với nhau, cả hai đều không đả động gì tới chuyện cũ. Không nói ra nhưng lại luôn nghĩ tới nó, Dũng hận bản thân mình nhưng ham muốn lại thoảng qua khi ôm con gái trong sau lên công ty, Dũng đè nghiến Hiền ra và nhét dương vật vào mông nàng."Anh có chuyện này nhờ em..." Dũng nói khi dương vật đang ra vào liên không nói mà gật đầu ra hiệu cho Dũng cứ nói, vì nàng đang phải cắn chặt răng kìm nén tiếng rên vì khoái cảm."Anh nhờ em tiếp cận vợ anh."Hiền mở mắt ra nhìn Dũng như không hiểu mục đích của hắn."Anh muốn giành lại vợ mình."Hiền nhìn hắn thật lâu, nỗi buồn bực và giận dỗi dâng tràn nhưng nhanh chóng qua đi. Bởi nàng nhận ra rằng Dũng là một người đàn ông vĩ đại khi không từ bỏ mà quyết tâm tìm cách đòi lại người vợ đã phản bội mình. Nàng biết bản thân mình không có vị trí nào trong tim hắn."Vậy nếu...anh làm được thì có còn...như thế này với em nữa không?""Làm sao mà anh vất bỏ cô em dâu tuyệt vời như thế này được chứ...!" Dũng nói rồi nhấp hùng hục, chiếc bàn làm việc của hắn cũng phải rung theo....Tiếng cười đùa của hai cô bé làm Dũng cũng vui lây, Hoàng Yến cùng với Ngọc là con gái của vợ chồng Mạnh đang tắm dưới hồ, hôm nay cuối tuần nên Mạnh đưa con gái và vợ sang nhà Dũng chơi. Hai người đàn ông ngồi nhắm rượu, Hiền ngồi bên cạnh làm đồ nướng còn hai cô bé kéo nhau xuống hồ. Hoàng Yến và Ngọc dần trở nên thân thiết dù cách nhau tới 4 đang làm chủ thầu một công trình xa nhà, tài chính cũng khá nhưng Hiền vẫn không bỏ quán cơm, vì đó là nguồn thu nhập chính trước khi Mạnh có được công việc hiện tại cho tới khi Dũng hốt nàng về công ty hắn. Nhậu được một lúc thì Mạnh có điện thoại công việc nên hai vợ chồng về trước, để lại Dũng thỏa sức ngắm hai cô bé non mơn mởn trong bộ đồ ướt dính sát vào cơ thể, những đường cong cũng vì thế mà lộ rõ làm Dũng cú cưng."Hoàng Yến! Con lấy cho em mượn bộ đồ mặc đỡ, Ngọc thay đồ ra bác đưa vào máy sấy khô rồi lát nữa mặc lại." Dũng nói."Dạ!" Hai cô bé ngoan ngoãn nghe bộ đồ ướt sũng của đứa cháu gái mà tay Dũng run run, chiếc quần lót và áo lót mềm mại khiến hắn nổi cơn ham muốn. Ngọc mới 12 tuổi nhưng cũng đã nảy nở, trẻ em thời nay phát triển sớm nên cô bé đã có đường nét của thiếu nữ. Cố gắng lắm mới gạt được ý nghĩ đen tối ra khỏi đầu, Dũng ngồi vào bàn làm việc để cố giữ mình bình tĩnh....Công ty cũ của Dũng vẫn còn tồn tại, tuy nhiên đang đứng trước nguy cơ phá sản. Sau khi chính thức sở hữu, Phượng chìm đắm trong cơn say tình ái với người tình nhưng vẫn giữ được chút tỉnh táo cuối cùng khi nhất định không giao lại cho Tài. Hắn ra sức đào bới moi móc tài sản của Phượng nhưng chỉ moi được dâm thủy của nàng. Sau vài năm dụ dỗ tốn hàng đống tinh trùng mà không kiếm được chút cơm cháo gì nên hắn thầm tìm cách phá hoại. Tuy vậy Tài vẫn thường xuyên làm tình với Phượng vì hắn không thể bỏ được cơ thể tuyệt hảo của đang ngồi xem kế hoạch công việc thì Hiền vào phòng."Có tin tốt đây anh...mà không biết là tốt hay xấu nữa...."Hiền nói tiếp "Em mới gặp vợ anh rồi, tình hình bên đó đang căng lắm, tầm một tháng nữa mà không có biến chuyển thì sẽ phải tuyên bố phá sản."Dũng trầm ngâm một chút rồi nói "Như vậy là tốt cho kế hoạch của mình. Em xem kĩ kế hoạch này rồi chuẩn bị giúp anh."Hắn đưa tập hồ sơ cho Hiền rồi mò vào trong váy nàng, tay hắn chạm vào bờ mu mềm mại vì Hiền không mặc quần lót. Dũng hứng khởi đẩy Hiền ngồi lên bàn làm việc rồi nhanh chóng kéo khóa quần, dương vật gân guốc bật ra đầy sung mãn."Có tiến bộ...thế là tốt...." Dũng cười hà hà rồi đâm vào."Ứ...ngày nào anh cũng cởi ra, mặc làm gì cho mất công." Hiền sung sướng đón nhận khúc thịt ngày nào cũng ăn mà không biết ôm Hiền và nhấp, do không cởi đồ và đang ở trong công ty nên chỉ có tiếng nhóp nhép khe khẽ theo từng nhịp chuyển động của dương vật. Đến bây giờ thì hắn rất thích thú với chuyện lén lút với vợ người khác, nhất là lúc đang làm tình mà người chồng gọi điện tới, cô vợ không quan tâm điện thoại của chồng mà tiếp tục với dương vật của mình làm hắn kích thích cực đờ đẫn nói "Sao hai người là anh em mà khác biệt nhau hoàn toàn. Ông Mạnh làm tình chán lắm, biết vậy hồi xưa lấy anh có phải tốt hơn không...""Hề hề, nếu anh là người khác thì thằng Mạnh mất vợ lâu rồi. Hồi xưa anh bị vợ bỏ mà lý do chính là tại anh cũng nhạt nhẽo chuyện vợ chồng như thằng Mạnh bây giờ đấy!"Hiền nhìn hắn tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nói "Sao lại vậy? Em cứ tưởng là chị Phượng thích người khác chứ.""Phượng thích người khác là vì thằng đó làm tình giỏi rồi nó dụ dỗ..." Dũng nói."Hi hi, đúng rồi! Cứ bị cái thứ đó đâm vào người là nghe lời hết à, ai đâm nhiều hơn thì nghe lời người đó nhiều hơn, em cũng vậy nè... Mà bị vợ bỏ rồi anh mới hồi xuân hả?" Hiền cười rồi nói."Không, khả năng vẫn vậy, là do lúc trước tập trung công việc quá nên ít quan tâm tới vợ... Đi làm về mệt nên muốn giữ sức, không đáp ứng cho vợ mà có biết rằng đó là tự mình đẩy vợ vào tay thằng khác đâu..." Dũng trả lời nhưng dương vật vẫn ra vào đều đều."Vậy có khi nào ông Mạnh nhà em mất vợ luôn không ta?" Hiền nháy mắt với cười rồi nói "Hồi còn trẻ nó sung lắm, còn lúc này có thể nó cũng giống anh khi trước, nếu đòi được vợ thì anh sẽ giúp em...làm cho nó hồi xuân... Hà hà...!""Nhớ đấy nhé... Ứ...ưmm!" Hiền nói được câu cuối thì gồng người lên đỉnh....Đón con gái về nhà, Dũng tiếp tục trổ tài nấu nướng, nhưng hôm nay Hoàng Yến cũng nổi hứng tranh tài với ba mình. Cả hai cha con đều sống độc lập vài năm nay nên trình độ nấu nướng cũng kha khá. Chỉ có hai người mà bày ra tới gần chục món ăn đơn giản mà hấp dẫn."Ưm...ngon quá, ba nấu giỏi ghê...!" Hoàng Yến thích thú khi thưởng thức món ăn mới của cũng đang ăn một món do con gái làm "Con gái ba nấu cũng ngon lắm!""Nhiều quá ăn không hết, hay con gọi bé Ngọc qua ăn phụ nha!" Hoàng Yến gật đầu đồng ý. Chỉ vài phút sau đã thấy cô cháu gái tới nhà. Cả ba người cố ăn hết những món ăn đã làm."Phù...no quá...đi hết nổi luôn rồi chị ơi!" Ngọc xoa xoa cái bụng căng lên vì ăn Yến cười đáp lại "Vậy tối nay ngủ ở đây với chị luôn!""Nhưng mà em chưa xin ba mẹ..."Dũng nói "Vậy để bác nói ba mẹ con cho..." Hắn nói xong rồi gọi điện nói với Mạnh cho con bé ngủ lại nhà cầm điện thoại của Dũng nói chuyện với ba vài câu rồi hai chị em cười hớn hở kéo nhau lên lầu. Để lại một người đang nổi cơn ham muốn vì hai bờ mông tròn ngoay ngoảy của hai cô bé. Dũng cố lắc đầu xua đi ý nghĩ đồi bại rồi vào phòng làm việc, cơn ham muốn vẫn còn nên ngồi một lát Dũng phải bật phim và thủ lầu, Ngọc chạy vào phòng Hoàng Yến với nét mặt vội vã "Hi hi...chị Yến ơi! Có cái này hay lắm chị có muốn xem không?""Cái gì mới được chứ?" Hoàng Yến hỏi lại."Cứ đi theo em rồi biết!" Ngọc nói và kéo tay Hoàng Yến xuống cô bé rón rén tới trước phòng làm việc của Dũng, và bên trong tất nhiên là chính hắn đang ngồi xem phim sex và thủ dâm. Khúc thịt gân guốc to lớn của hắn làm Hoàng Yến đỏ mặt định kéo Ngọc đi lên nhưng chợt nhớ lại chuyện lúc trước, dương vật đó đã từng chui vào người mình khiến cô bé lặng im không động đậy. Đứng xem tới khi Dũng xuất khí thì hai cô bé mới chạy lên lầu."Hí hí, cái đó của ba chị dài ghê..." Ngọc cười và nói với Hoàng Yến vẫn còn đang đỏ mặt."Ủa...làm như em thấy nhiều rồi hay sao mà cười hoài vậy?" Hoàng Yến hồn nhiên nói "Ba em cũng hay làm vậy, cái của ba em ngắn hơn nhưng cũng to như vậy...""Em...em mất nết quá à..." Hoàng Yến không ngờ cô em họ còn nhỏ tuổi mà đã tò mò đàn ông."Hi hi, em còn thấy ba mẹ...ấy ấy nhau nữa kìa... Cái đó to như vậy mà ba em đút hết vào bướm của mẹ em luôn!"Hoàng Yến chỉ biết lặng im mà không nói được gì, Ngọc cứ thế mà nói tiếp."Mẹ em nói chừng nào lớn mới được cho con trai làm như vậy. Giờ còn nhỏ mà làm là rách bướm với có bầu luôn á."Hoàng Yến nhớ lại bốn năm trước, nàng cũng mới 12 tuổi như Ngọc bây giờ và đã đón nhận thứ to lớn đó vào trong người, những gì có được chỉ là sự đau đớn cùng cực."Ừ...giờ mà làm là đau lắm..." Hoàng Yến lên tiếng."Hi hi, mà chị làm thử chưa?"Hoàng Yến xấu hổ lắc đầu."Ai cũng nói đau nhưng sao mẹ em cứ làm hoài nhỉ?""Đau lúc đầu thôi, hoặc là do thằng con trai làm mạnh quá..." Hoàng Yến đưa tay xoa xoa lên âm hộ của mình rồi nói vu vơ "Chừng nào mới lớn nhỉ...""Bộ...em thèm lắm hay sao mà mong dữ vậy?" Hoàng Yến đã hết xấu hổ và bị cuốn vào sự tò mò giới tính của Ngọc."Thì em muốn thử cho biết thôi...""Giờ em con nhỏ thì không nên làm...tình, nhưng làm cái kia thì được." Hoàng Yến tỏ vẻ hiểu biết vẻ mặt hớn hở hỏi "Làm tình là làm giống ba mẹ em á? Mà làm cái kia là làm gì?""Ừ, làm tình là giống ba mẹ em với trên phim hồi nãy ba chị coi đó. Còn làm cái kia là...thủ dâm ấy!""Hi hi, thủ dâm là làm giống ba chị vừa rồi á? Mình làm gì có cái đó đâu mà làm?""Mình không có cái đó nhưng có cái khác... Em...cởi quần ra đi chị chỉ cho!" Hoàng Yến cởi quần của mình ra theo lời Hoàng Yến, âm hộ lún phún lông tơ mới mọc của cô bé hiện ra. Hoàng Yến tỏ ra hiểu biết nhưng sự thật là chính bản thân nàng cũng chưa làm như vậy bao giờ. Trước đây nàng có đọc qua tâm sự thầm kín của các cô các chị nhưng nhớ tới sự đau đớn khi bị phá trinh nên không dám thử."Làm như vầy nè..."Vừa nói Hoàng Yến vừa xoa lên âm nộ non nớt của Ngọc, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt đều, thỉnh thoảng khẽ đẩy đầu ngón tay vào cái lỗ nhỏ xíu."Tưởng gì, em cũng làm vậy mà..."Ngọc nói, cô bé cũng thường xoa nắn âm hộ của mình mỗi khi tắm, cũng cảm thấy kích thích nhưng không bằng hiện tại Hoàng Yến đang làm cho, tuy là tay con gái nhưng sự sướng khoái nhiều hơn hẳn tự mình Yến hơi quê, nhưng bản thân nàng cũng chưa thử bao giờ nên không rành."Vậy...em đút ngón tay vào đây rồi à?" Hoàng Yến nói rồi đẩy ngón tay mềm mại vào âm đạo của Ngọc."Á...đau chị ơi... Chỗ đó em cũng thử nhưng đau lắm không dám đút vào nữa.""Ừ, chỗ này phải chờ em lớn hơn, mà con trai làm mới đỡ đau hơn..."Hoàng Yến nói theo suy nghĩ riêng của nàng. Nói xong chuyển lên âm vật nhỏ bé của Ngọc, bàn tay mềm mại của Hoàng Yến đã có sự trơn trượt. Xoa nắn bờ mu rồi dùng ngón tay bóp vào âm vật của cô bé, Hoàng Yến cứ lặp lại liên tục làm Ngọc chới với trong cảm giác sướng khoái đầu đời, hai chân khép lại kẹp chặt và ngả người xuống giường. Hoàng Yến vẫn không ngừng lại, bàn tay vẫn xoa và nắn âm vật của bé Ngọc..."Á... Dừng lại chị ơi..."Ngọc la lên và hất tay Hoàng Yến ra, cô bé cảm thấy một cơn mắc tiểu dâng lên trong sự sướng khoái khó tả, cả người gồng cứng nhưng không thể ngăn được cơn buồn tiểu đó."Ưm..." Ngọc bật ra tiếng rên khi tưởng rằng mình đang tè ra giường theo từng cơn co thắt nơi bụng Yến nhìn gương mặt đờ dẫn còn đang ửng đỏ của Ngọc, khác với cô bé, nàng biết Ngọc vừa lên sướng khoái đầu đời qua đi, bé Ngọc xấu hổ không dám nhìn Hoàng Yến nhưng cảm nhận được vùng đệm dưới mông mình vẫn khô ráo, cô bé gượng dậy nhìn xuống."Ủa...?"Ngọc ngạc nhiên đưa tay sờ trên đệm, không có chỗ nào ướt. Rồi theo phản xạ đưa tay sờ vào âm hộ của mình, cũng không nước tiểu mà chỉ có một chút nước trơn trơn dính dính. Đưa ngón tay bóng loáng vì dâm thủy của chính mình lên, vẻ mặt khó hiểu như muốn hỏi Hoàng Yến."Giống như ba chị lúc nãy đó, thủ dâm tới lúc sướng thì có nước nhờn đó chứ không phải nước tiểu." Hoàng Yến giải mỉm cười vì một phần của sự tò mò giới tính đã được giải tỏa. Hai cô bé trò chuyện thêm một lúc rồi tắt đèn đi ngủ. Sau đó hỗn loạn thế nào Lộc Tang Tang không biết, cô chỉ biết bên ngoài chăn yên lặng một lát thì nổ tung. Giọng ai cũng có, âm điệu người sau cao hơn người trước một bậc. Thời gian oanh tạc qua đi, mọi người lần lượt ra ngoài, nghe bên ngoài không còn một tiếng động, Lộc Tang Tang mới dám ló đầu ra ngoài. Nhưng chăn trên người cô lại bị Đoạn Kính Hoài đè chặt, dường như sau khi mọi người đi hết, anh vẫn giữ nguyên tư thế đè chăn che chắn cho cô, phòng ngừa cô lộ hàng. Khó khăn lắm mới ló đầu ra được, thấy mặt mày Đoạn Kính Hoài vẫn ửng đỏ, cô nhỏ giọng đề nghị "Hay là anh cầm quần áo đi vào toilet? Em ở đây không nhìn lén anh đâu." Mắt Đoạn Kính Hoài nhìn thẳng về phía trước, không dám chuyển ánh mắt sang nhìn cô, ". . . Được." "Vậy nhận tiện anh ném quần áo lên giường giúp em đi." "Ừ." Tiếng động rất nhẹ, Đoạn Kính Hoài bước xuống giường. Quần áo Lộc Tang Tang đều nằm trên mặt đất, nói thật anh cũng không hiểu tại sao mình lại kéo váy áo cô ra nông nỗi này. . . Sau khi nhặt váy lễ phục của cô lên, anh nhìn thấy quần lót và áo bra rơi ngay bên cạnh. Màu hồng nhạt, còn là ren nữa, thật khó ra tay. Giằng co một hồi lâu, Đoạn Kính Hoài hít sâu, nhặt lên, ném lên giường. "Em mặc mau đi." Lộc Tang Tang không trả lời, đợi đến khi nghe tiếng cửa phòng tắm đóng lại, cô mới bò ra khỏi chăn, sau đó chịu đựng cảm giác không thoải mái lan tràn khắp cơ thể, nhanh chóng mặc quần áo vào. Mấy phút sau, Đoạn Kính Hoài và Lộc Tang Tang đứng trước giường, đối mặt nhìn nhau. Hiện tại Lộc Tang Tang cảm thấy vớ vẩn và hoang đường hết sức! Người cô sợ nhất là Đoạn Kính Hoài, từ trước đến nay cô chưa từng dám lỗ mãng trước mặt anh, bây giờ thì hay rồi. . . Lại đè người ta! Không, có lẽ là bị đè! Có điều những chuyện này đều không quan trọng, quan trọng chính là. . . Tất cả mọi người đều đã biết, ngay cả Đoạn Kính Hành cũng. . . Lộc Tang Tang bụm mặt, thật lòng không biết giải thích thế nào. Miệng lúc nào cũng nói thích người ta, kết qua lại lên giường với anh trai người ta! Chuyện này, cmn muốn người ta nghĩ thế nào đây?! Ngay tại lúc nội tâm Lộc Tang Tang âm thầm giao chiến, Đoạn Kính Hoài lại hướng mắt về phía giường lớn, trên đó có một vệt màu đỏ sậm, chứng tỏ sự thật rành rành. Từ nhỏ anh đã hưởng nền giáo dục truyền thống, hơn nữa con người càng có nguyên tắc. Bởi thế bất luận ngày hôm qua xảy ra chuyện gì, thì một người đàn ông như anh cũng nên chịu trách nhiệm. Tuy anh biết rõ Lộc Tang Tang có ý với em trai mình, nhưng cũng may Đoạn Kính Hành đã từng nói không có ý tứ kia. Bằng không, việc này anh cũng không biết phải giải quyết thế nào. "Lộc Tang Tang, nếu em đồng ý, chúng ta. . ." "Không phải anh muốn nói muốn lấy em chứ?" Lộc Tang Tang cắt ngang lời anh. Đoạn Kính Hoài không đáp lời, xem như là cam chịu. Trong nháy mắt, tóc tai cô dựng đứng hết cả lên, nhưng mà suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô không phải là kết hôn có gì sai, mà là người như Đoạn Kính hoài, không ngờ anh lại nói muốn lấy cô?! Trong tiềm thức của cô, con người này lạnh lùng đến đáng sợ, tính tình cũng quái gở không giống ai, vậy mà nói muốn kết hôn với cô! Có cưới hay không, có muốn lấy chồng hay không, chuyện này hai người không thể nào tự quyết định được, bởi vì bọn họ biết rõ còn hai đại gia đình ngoài kia đang tính thay bọn họ. Sau đó, Lộc Tang Tang bị người nhà đưa về, Đoạn Kính Hoài bị ông cụ Đoạn phạt quỳ. Lộc gia và Đoạn gia đều muốn giữ thể diện, lúc ấy người biết chuyện thật sự quá nhiều, vì để bảo vệ danh dự con gái nhà người ta và danh dự gia tộc, ông cụ Đoạn quyết định liên hôn với Lộc gia, đến lúc đó có thể giải thích với bên ngoài, đôi vợ chồng son có quan hệ hôn thê hôn phu, việc này có thể giải quyết êm đẹp. Sau đó nữa, Lộc Tang Tang ầm ĩ với người trong nhà, vì lợi ích, vì mẹ, vì bản thân mình, lại càng vì đám người Lộc Sương xem thường mẹ con cô, muốn tranh giành lợi ích, đầu cô nóng lên nên đã lập tức đồng ý. Năm năm sau, vị hôn phu Đoạn Kính Hoài của cô cuối cùng cũng du học nước ngoài trở về, hai người chiếu theo lời đính ước năm xưa, kết hôn. Sau khi kết hôn Đoạn Kính Hoài đi Hồng Kông, nửa năm sau mới về, tiếp theo hai người bắt đầu cuộc sống như bây giờ. . . Từ đó đến nay, người Đoạn gia chưa bao giờ hối hận, Đoạn Kính Hoài cũng không có. Mà trong vài năm kia Lộc Tang Tang đã hiểu rõ nhiều thứ, cô từ từ trưởng thành, đối với chuyện tình cảm càng ngày càng lạnh nhạt, kết hôn hay không kết hôn, điều quan trọng nhất với cô chỉ có một, đó là đến cùng, cuộc hôn nhân này có thể mang lại cho cô những gì. Trước đây cô cảm thấy kết hôn với Đoạn Kính Hoài sẽ có thêm một chỗ dựa và ủng hộ, nhưng hiện tại cô phát hiện, dường như còn có gì đó rất khác. Ví dụ như việc cô cảm thấy khúc gỗ mục Đoạn Kính Hoài rất thú vị, trêu chọc anh bất tri bất giác đã trở thành thú vui nho nhỏ của cô. Hơn nữa mỗi lần anh giúp đỡ cô, cô thật sự có cảm giác được che chở. Nói thật ra, cảm giác này khá tốt. ** Hàn huyên cùng Nguyễn Phái Khiết một lát, hai người tiếp tục dồn máu vào các cửa hàng, điên cuồng mua sắm. Sắc trời dần tối, rốt cuộc hai người cũng cảm thấy mỹ mãn trở về nhà. Lúc Lộc Tang Tang về nhà, Đoạn Kính Hoài còn chưa về, cô tẩy trang tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi xuống sofa, gửi tin chắn wechat quấy rầy ông xã nhà cô. [Tôi đói bụng. Hai phút sau, Đoạn Kính Hoài trả lời tin nhắn của cô. [Ăn cơm. Lộc Tang Tang [Không muốn ăn cơm dì giúp việc làm, tôi muốn ăn mì hoành thánh. Khi nào anh về?" Đoạn Kính Hoài [Chuẩn bị lái xe. Lộc Tang Tang [Thật sao? Vậy về đến dưới lầu, anh thuận đường sang tiệm mì hoành thánh ở cư xá bên cạnh, mua giúp tôi một phần nha! Chờ một lát, Đoạn Kính Hoài vẫn không trả lời. Lộc Tang Tang hầm hừ, chuyện này cũng không muốn làm! Đúng là máu lạnh vô tình! Bụng đói đến cồn cào, nhưng mắng thầm Đoạn Kính Hoài xong Lộc Tang Tang vẫn ngồi phịch trên sofa như khúc củi mục, hôm nay đi dạo phố cả ngày, hai chân cô thật sự mỏi rã rời. Nằm ườn trên sofa hơn một tiếng đồng hồ, cửa chính bỗng vang lên tiếng động, có người vào nhà. Biết là Đoạn Kính Hoài đã về, nhưng Lộc Tang Tang vẫn không quay đầu nhìn ra cửa, tầm mắt một lòng đặt vào điện thoại. Mãi đến khi - Cô ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc. Cô khẽ giật mình, mạnh mẽ ngồi bật dậy, "Anh mua mì hoành thánh cho tôi hả?!" Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái, dường như có chút không hiểu. Chẳng phải chính cô bảo anh mua sao? Lộc Tang Tang cười phớ lớ, "Tôi nghĩ anh không trả lời có nghĩa là không mua cho tôi." Nói xong, cô đứng dậy đi đến trước mặt anh, "Thơm quá đi, đưa tôi đưa tôi." Đoạn Kính Hoài đưa chiếc túi trên tay cho cô, sau đó còn nhắc nhở một câu "Đi đến phòng ăn." Vốn định ngồi xuống sofa, Lộc Tang Tang khựng lại, "Ặc, được rồi!" Cô đổi phương hướng, đi đến bàn ăn trong phòng bếp. Sau khi mở nắp hộp mì hoành thánh, mùi thơm càng đậm hơn, mấy quán ăn nhỏ dưới lầu cư xá kia quả là báo vật ẩn nấp. Lộc Tang Tang cầm muỗng, không thể chờ đợi mà ăn một miếng, "Ôi ôi, nóng, nóng quá!" Đoạn Kính Hoài cũng đi vào phòng bếp, "Có người giành ăn với cô à?" Lộc Tang Tang há mồm hà hơi, cô nói không rõ lời "Không có bỏ rau thơm và hành tây. . . Đoạn Kính Hoài, không ngờ anh biết tôi không ăn mấy thứ này." Đoạn Kính Hoài cầm ly nước đi ra, "Còn không ăn tỏi." "Sao cái gì anh cũng biết hết vậy?" Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái, "Cô từng nói." "Tôi, tôi từng nói?" Lộc Tang Tang cẩn thận hồi tưởng một chút, "Lúc nào?" Đoạn Kính Hoài trầm mặc hai giây, "Lần sau có rảnh đến bệnh viện kiểm tra đầu óc, trí nhớ cô không tốt." Lộc Tang Tang ". . ." Lộc Tang Tang hậm hực ăn hết cả bát mì hoành thánh, sau khi ăn xong cô đi trở ra phòng khách thì thấy Đoạn Kính Hoài đang đọc sách ở đó. Cô đi tới, tò mò hỏi anh "Này, cuối cùng tôi nói với anh mình không ăn mấy thứ kia lúc nào?" "Tự mình nhớ đi." "Tôi không nhớ nổi, hoàn toàn không có ấn tượng." Lộc Tang Tang nghĩ nghĩ ngợi ngợi một hồi, đột nhiên cô có chút thẹn thùng nói "Nhưng mà mấy chi tiết nhỏ nhặt này mà anh nhớ lâu đến thế, anh rất để tâm đến tôi nha." Ngón tay lật sách của Đoạn Kính Hoài hơi khựng lại, ". . . Trí nhớ tôi tốt." "Thật sao?" Dư quang trong mắt Đoạn Kính Hoài thấy được vẻ mặt mập mờ từ từ tiến lại gần của Lộc Lang lang, trống ngực anh bỗng nhảy lên, một giây sau anh duỗi tay chặn đầu cô lại, "Cô muốn làm gì?" Lộc Tang Tang dừng lại, "Tôi chỉ tò mò thôi, rốt cuộc tôi nói với anh lúc nào nhỉ? Nói cho tôi biết đi." Đoạn Kính Hoài hít sâu một hơi, vô cùng bất đắc dĩ, "Sáu bảy năm trước, cái hôm mà cô giăng băng-rôn." Giăng băng-rôn! Sắc mặt Lộc Tang Tang hơi vi diệu, từ từ nhớ ra. Cô nhớ ngày hôm đó cô mè nheo muốn đi ăn trưa với Đoạn Kính Hành, kết quả sau đó không ngờ có cả Đoạn Kính Hoài, bữa cơm ấy đặc biệt lúng túng, ăn chưa xong cô đã chạy trối chết. "Ồ. . . Nhớ rồi." Cô không muốn nhắc đến chuyện xấu hổ trước kia nên ngồi đứng đắn trở lại, "Anh mua cho tôi ăn rồi, vậy anh thì sao, anh đã ăn chưa?" Đoạn Kính Hoài nhìn cô, biết rõ cô muốn đổi chủ đề. Lộc Tang Tang gãi đầu, "À. . . Nếu chưa ăn anh có thể hâm nóng đồ ăn dì giúp việc làm là có thể ăn. Tôi đến thư phòng đây, còn phải vẽ tranh nữa." Nói xong, cô chạy đi nhanh như chớp. Ánh mắt Đoạn Kính Hoài dõi theo bóng lưng cô, mãi cho đến khi cửa thư phòng bị cô đóng sầm lại. Kỳ thật, anh cũng không biết tại sao có một số việc anh lại ghi nhớ lâu đến thế. Từ trước đây rất lâu Lộc Tang Tang đã xuất hiện trong cuộc đời anh, ồn ào, ầm ĩ, bắt mắt, lúc nào cô cũng khiến anh phải thay đổi nhận thức. Cảm xúc trong tình cảm của anh vô cùng lạnh nhạt, cho nên cách Lộc Tang Tang thể hiện tình yêu cuồng nhiệt năm xưa thu hút ánh mắt anh. Anh không hiểu cũng không có tình cảm với cô, nhưng anh vẫn không khống chế nổi bản thân chú ý đến cô. Rốt cuộc cô là con người thế nào? Đại khái người ngoài không biết, Đoạn Kính Hoài năm đó lại nảy sinh mấy vấn đề này với cô gái nhỏ lanh lợi hoạt bát thường ríu rít bên cạnh em trai mình. ** Trong khoảng thời gian này, hạng mục chi giả của Lộc gia được Đoạn gia giới thiệu, tiến vào rất nhiều bệnh viện và cơ sở y tế. Bởi vì giá cả và chất lượng rất tốt, cho nên chi giả này vô cùng được người tàn tật chào đón. Song Lộc Tang Tang cũng không phải người đắc ý tự mãn, cô trính một phần dự toán lập quỹ hỗ trợ những hoàn cảnh như Tiểu Nam, lắp đặt miễn phí cho những bạn nhỏ không có điều kiện, hơn nữa còn hỗ trợ chi phí chữa trị. Chuyện này vô tình được báo chí tung hô, cũng chính vì như vậy Lộc thị nhận được tiếng thơm trong lĩnh vực từ thiện, ba cô Lộc Nghiêm Huy vô cùng cao hứng, trong hội nghị công ty còn khen cô trước mặt cổ đông, ngay cả Lộc Sương cũng nói sau lưng là cô dùng chiêu bài giả nhân giả nghĩa. Thật lòng Lộc Tang Tang hoàn toàn không ngờ việc mình làm lại có ảnh hưởng lớn như vậy, ban đầu cô làm chỉ vì Tiểu Nam, cô đã từng chỉ biết nhìn vào lợi nhuận không sai, nhưng được Đoạn Kính Hoài nhắc nhở, lại trải qua lần Tiểu Nam nằm viện kia. . . Cô đã thành tâm thành ý muốn làm gì đó cho những người tàn tật này. Chỉ thế thôi. Chẳng qua là người khác nghĩ thế nào không quan trọng, dù sao con người cô chính là như thế, bản thân cô cảm thấy xứng đáng là được. Hôm nay là chủ nhật, Lộc Tang Tang rảnh rỗi đến thăm viện phúc lợi. Thời gian trước cô đã đồng ý sẽ dẫn Tiểu Nam đến công viên trò chơi, cho nên hôm nay cô đến thực hiện lời hứa. "Tiểu Nam." Lộc Tang Tang vừa bước vào thì gặp Tiểu Nam chuẩn bị đi ra. "Chị, chị đến rồi." "Ừ, em chuẩn bị xong chưa." "Xong rồi ạ." Tiểu Nam nói "Chị, anh trai kia không đến ạ?" Lộc Tang Tang "Hả? Anh trai nào?" "Chính là bác sĩ Đoạn đấy ạ." Tiểu Nam nói tiếp "Trước đây chẳng phải chị đã nói sẽ nhờ anh ấy đi theo giúp em hả?" Lộc Tang Tang thoáng ngạc nhiên, cô chỉ tùy tiện nói vậy mà thôi, ai ngờ nhóc con này lại nhớ. ". . . Hôm hay dường như anh ấy không có đi làm." "Vậy chúng ta gọi bác sĩ Đoạn cùng đi đi!" Cô nhớ đến gương mặt khó đăm đăm của Đoạn Kính Hoài, lại tưởng tưởng đến khuôn mặt khó đăm đăm đó đến chơi ở công viên trò chơi, Ồ. . . Chắc là thú vị lắm! "Thế nhưng chị dám gọi anh ấy." "Hả? Bác sĩ Đoạn là chồng chị mà." "Dù là vậy chị cũng không dám gọi." Lộc Tang Tang suy nghĩ một chút, cô ranh mãnh nói "Nhưng mà đối với bệnh nhân anh ấy lại vô cùng kiên nhẫn hiền lành đó nha, rất tậm tâm." "Vậy để em gọi, em cũng từng là bệnh nhân của bác sĩ Đoạn mà!" Tiểu Nam hưng phấn giơ tay, hoàn toàn không có cảm giác bị người lợi dụng. Mà Lộc Tang Tang "Lợi dụng" trẻ con xong thì nhướng mày, lòng vui như trẩy hội đưa điện thoại di động cho Tiểu Nam, "Được thôi, em thử xem." Đọc truyện Vợ ơi, đừng đi nữa! anh sai rồi! full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Review Vợ ơi, đừng đi nữa! anh sai rồi!, Vợ ơi, đừng đi nữa! anh sai rồi! review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Truyện Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Đây là câu chuyện đồng cốt ra chương nhanh! Team chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Dương Họa Y nghe rất rõ nét lời buôn chuyện của không ít nữ giúp việc nhà bọn họ Nhan, cũng nhưng cô chẳng còn tí tương đối sức nào để chú ý đến nó nữa. Chuyến bay về nước vừa mới kéo lâu bền hơn mười tiếng đồng hồ đeo tay và hiên giờ cô chỉ muốn ném mình lên chỗ ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào phòng ở mẹ Lâm vừa mới chỉ, Dương Họa Y cởi chiếc váy liền thấm những giọt mồ hôi xuống bỏ mặc đôi giầy cao gót nbọn họn dưới chân. Khóa kéo ngay bên cạnh hông eo nên cô phải mất hơn nhiều sức để mở nó, làn váy thoán thùg trượt xuống đánh tháo thân thể trảng ngần chẳng thua sút gì Ngọc Trinh. “Cạch, tiếng cửa phòng tắm giặt bị ai đó xuất kho và người nam nhi chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông vừa mới đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi thân thể, hoàn toàn có thể nói Dương Họa Y không hề một mhình ảnh vải che thân. Không ngờ đến sự mở cửa bất ngờ của anh, cô vội quay phắt đi và giơ hai tay lên che ngực. “Dương Họa Y, em chưa hẳn Cảm Xúc mình có lỗi, em không tồn tại lỗi gì với anh hết” Bàn tay của Hạ Huy Thành chậm rãi trượt khỏi người cô, cũng nhưng thú vui trong ánh mắt lại đau xót “Anh nói những điều trên có đồng nghĩa với việc anh không muốn giành giật đồ vật gi nữa, em vừa mới có 1 cuộc đời xuất sắc, anh tự nguyện buông tay.” Anh ấy yêu cô từ trong dĩ vãng, cho đến hiên giờ, và cà mai sau, đã luôn luôn là cũng như vậy. Nhưng cậu không thề nói 1 cách thức trắng trợn cũng như. vậy được. Vì cô vừa mới thuộc người có hộ gia đình rồi, anh cũng không hề đơn thân nữa. Một mình gánh vác hai hộ gia đình, thứ anh hoàn toàn có thể làm chỉ được đến đây thôi. “Thực xin lỗi…cám ơn anh” Hàng nghìn chữ muốn nói đến cuối chỉ được nói ra trong vỏn vẹn sáu chữ này. Hạ Huy Thành tĩnh tâm cười “Không sao, các bạn ôm nhau lần cuối được không?” Dương Họa Y cười nội địa mắt, và mờ rộng vòng tay hướng về phía cậu. Hạ Huy Thành cúi người xuống ôm cô. Một cái ôm nghỉ thức thông thường xuyên, cũng nhưng trong người hai người biết cái ôm này đó là nói tthường xuyên dần dần biêt cho hai người. Cánh cửa phòng riêng bị đá ra mắt phát lên một tiếng “Rầm!” Cà hộ gia đình ba người vừa đi chưa được bao xa thì bị bác bảo quản còn lại. Rất khó để làm sao đứa tthấp nín khóc, lúc này lại bị dọa khóc lớn hơn, cổ bọn họng cũng như sắp bị xé toạc ra, khóc đến lặng người đi, làm người xung quanh thấy rất phiền toái. Sau đó Dương Họa Y mới bóc rời khỏi Hạ Huy Thành, khó hiểu nhìn ba người. Bạn có muốn đọc thêm truyện Dưới vương triều cổ đại

vợ ơi đừng đi